Tay đang định mở thư của Tạ Lâm Chu khựng lại, hắn nhìn ta thật kỹ.

“Trong lòng nàng quả nhiên có oán. Ta từng hứa sẽ tới thăm nàng, ta sẽ không để nàng khổ sở chờ đợi nhiều năm.”

“Ta không xem là được. Ta chỉ muốn quan tâm nàng.”

Tạ Lâm Chu cho rằng ta đang giận dỗi, cho rằng hòa ly chỉ là lời nói trong lúc tức giận, không tin ta sẽ không trở về nữa.

Nhưng phép khích tướng có tác dụng, sự chú ý của Tạ Lâm Chu bị chuyển hướng, hắn trả thư cho gã sai vặt.

Dù hắn nghĩ gì, ta cũng không thể liên lụy Trần Tú Ngọc.

“Nghe người gác cổng nói, Tô trắc phi cũng tới sao?”

Tạ Lâm Chu xoa mi tâm.

“Khê Vân ra ngoài gặp bạn, tình cờ gặp hoàng tỷ, xảy ra tranh chấp.”

“Hoàng tỷ nói mấy ngày nữa sẽ đến thăm nàng, cho nên…”

Thảo nào hắn đưa Tô Khê Vân trở lại.

Ta cắt ngang hắn, cười mỉa.

“Cho nên Vương gia tới báo cho ta biết điều gì nên nói, điều gì không nên nói?”

“Sai người truyền lời là được, cần gì đích thân tới.”

Tạ Lâm Chu nghẹn lại, nhưng vẫn nói rất đương nhiên.

“Ta biết nàng đang giận dỗi. Nàng xưa nay biết nhìn đại cục. Vương phủ có thể giao hảo với phủ Trưởng công chúa cũng là nhờ nàng.”

Hắn nghĩ như vậy, chỉ vì đời trước Trưởng công chúa đối xử với ta đặc biệt tốt.

Đi theo bên cạnh Trưởng công chúa, ta hiểu được rất nhiều chuyện khuê các không thể tiếp xúc.

Hơn nữa, nàng còn thay ta phá tan rất nhiều lời đồn: ghen tuông, ngược đãi thứ tử, chèn ép di nương vân vân.

Từ tận đáy lòng, ta kính trọng nàng.

Tô Khê Vân hận ta như vậy cũng có phần vì nguyên nhân này.

Nàng ta muốn chứng minh những việc ta làm được, nàng ta cũng có thể làm. Nhưng nịnh bợ Trưởng công chúa không thành, lại trở thành trò cười.

Ta không muốn để ý tới hắn, ngồi xuống trước án thư, tiếp tục luyện chữ.

Tạ Lâm Chu thấy vậy, trong lòng sinh ra một luồng bực bội.

Nhưng hắn không tiện nói thêm gì, bèn ghé qua nhìn. Không biết trong mắt hắn là kinh diễm nhiều hơn, hay kinh ngạc nhiều hơn.

“Chữ nàng đẹp như vậy, sao trước kia ta chưa từng biết?”

Nói xong, Tạ Lâm Chu lập tức phản ứng lại, cười gượng.

Một lòng hắn đều đặt trên người Tô Khê Vân, sao còn chú ý đến người khác được.

Hắn nhìn ta đến thất thần.

Hắn phát hiện, mình chưa từng nghiêm túc nhìn, cũng chưa từng thật sự hiểu người thê tử đã ở bên hắn cả đời.

Bình thường nàng làm gì để giải khuây, thích gì, hắn đều không biết.

Đời trước, hắn tiêu dao khoái hoạt. Khi chịu tổn thương vì tình, nàng vẫn luôn ở bên.

Chức trách của một Vương phi, nàng chưa từng lơi lỏng một ngày.

Nhưng nàng chưa bao giờ đòi hỏi hắn điều gì.

Bây giờ đời này hắn và Tô Khê Vân đã viên mãn.

Vậy thì hãy bù đắp cho nàng thật tốt. Chỉ cần nàng không chọc vào Tô Khê Vân, nàng muốn gì hắn cũng cho.

“Biết Trần Tú Ngọc chăm sóc nàng tốt, ta cũng yên tâm rồi.”

11

Tạ Lâm Chu vừa đi, bái thiếp của phủ Trưởng công chúa đã tới.

Nói rằng nàng đã lên đường, ít ngày nữa sẽ đến.

Tác phong sấm rền gió cuốn như mọi khi khiến ta dở khóc dở cười.

Trưởng công chúa phải chăm sóc tiểu quận chúa, đến bây giờ mới rảnh.

“Sao muội lại ngốc như vậy, hồ đồ hòa ly rồi. Bọn họ ép muội sao?”

Thật ra đời trước ta cũng từng cố gắng.

Khi Tạ Lâm Chu bị tổn thương vì tình, Trưởng công chúa khuyên ta nắm lấy cơ hội, nhân lúc hắn yếu lòng mà chen vào.

Ta quả thật nhận được chút yêu thương. Hắn cũng bắt đầu chú ý tới ta.

Ta không cầu gì khác, chỉ cầu sự tôn trọng nên có, cho ta một đích tử là được.

Nhưng Tô Khê Vân biết chuyện, liền làm ầm lên một trận, câu nào cũng nói rằng lòng nàng ta đã chết, đòi tuyệt giao với Tạ Lâm Chu.

Tạ Lâm Chu giận lây sang ta, phạt ta quỳ trong từ đường hai ngày, thai nhi cứ thế không còn.

Sau khi Tạ Lâm Chu biết chuyện, hắn lại như lập công mà tìm Tô Khê Vân, nói rằng hắn sẽ không có con với người khác nữa.

Ta liền biết, tất cả nỗ lực và ảo tưởng của ta, Tô Khê Vân đều có thể tùy tiện chọc thủng.

“Đa tạ ý tốt của công chúa, chỉ là ý ta đã quyết, ta chỉ muốn sống cuộc đời của mình.”

Trưởng công chúa biết ta là người cố chấp, một khi đã quyết thì rất khó thay đổi, bèn không khuyên nữa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...