
Giới Thiệu
Ta cả đời sống trong sự ngưỡng mộ của thiên hạ.
Là đích nữ phủ Quốc Công, là Thái tử phi Đông cung, được hoàng thượng sủng ái, con trai con gái đều đủ đầy.
Lúc hấp hối, Bộ Lễ dâng tấu xin chỉ, Hoàng hậu hiền đức, thụy hiệu có nên thêm chữ “Đức” hay không.
Hoàng thượng trầm ngâm hồi lâu: “Bà ấy… rốt cuộc vẫn là người có tổn khuyết về đức hạnh.”
Ta sững sờ.
Từ năm cập kê ấy, trong yến tiệc Đoan Ngọ nơi hoàng cung, ta bị rơi xuống nước, được chàng cứu lên và trở thành Thái tử phi.
Từ đó về sau, cả một đời ta không còn ngày nào sống vì chính mình.
Từ miệng chàng nói ra câu ta “đức hạnh có thiếu sót”, quả thực là nhát dao đâm thẳng vào tim.
Chàng cúi đầu nhìn ta: “Kiếp sau, nàng đừng vì muốn gả cho ta mà cố ý nhảy xuống nước nữa.
Ta không muốn phụ Uyển Uyển.”
Đến lúc ấy ta mới biết, suốt cả đời này chàng chưa từng tin việc ta rơi xuống nước là do bị người khác xô đẩy.
Cũng mới biết, ngày ấy ta đội rèm che mặt gảy khúc Quảng Lăng Tán, lại bị chàng nhận nhầm thành thứ muội Uyển Uyển.
Thảo nào mỗi khi ân ái triền miên, chàng luôn khăng khăng bắt ta đội rèm che mặt.
Chàng đang tưởng tượng người nằm dưới thân mình là thứ muội.
Thì ra một đời tình thâm, chỉ là một màn thế thân.
Thì ra cuộc đời viên mãn mà người người ngưỡng mộ ấy, chẳng qua chỉ là sự tiếc nuối chất chồng của hai con người.
Ta bật cười đến chảy nước mắt.
Một đời trọng sinh.
Việc đầu tiên ta làm chính là khổ luyện bơi lội.
A nương hỏi ta muốn mặc bộ váy nào để tham dự cung yến.
Ta thản nhiên từ chối: “Hôm qua học bơi bị nhiễm lạnh, cung yến lần này con không đi nữa.”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)