Ta hỏi: “Vậy làm sao chàng biết được, ta cũng trọng sinh?”
“Ta vốn dĩ không biết. Ngày ta trọng sinh, vừa vặn là đại hôn của nàng, ta quyết định đi cướp tân nương. Chính là sau khi Lục Tuân rời đi, những cử động phản thường của nàng khiến ta không thể không hoài nghi, có lẽ, nàng cũng giống như ta.”
Lòng bàn tay ta vẫn dán chặt vào lồng ngực chàng.
Cảm nhận được nhịp tim đập thình thịch của chàng.
“Ngưng Ngưng, nàng có thể hay không lưu lại, bố thí cho ta một chút ái tình?”
Trong mắt Lý Nhạn Hủ tràn đầy sự cầu xin thành kính.
Ta lặng lẽ gật đầu một cái.
Chàng hỷ xuất vọng ngoại, ôm chặt lấy ta không chịu buông tay.
Quấn quýt không biết bao lâu, ta biến sắc vội vàng nhắc nhở chàng: “Y phục của chàng, y phục!”
Triều phục của Lý Nhạn Hủ, là màu tím sậm đại biểu cho tôn quý.
Ta thực sự ngượng ngùng làm bẩn bộ y phục này.
Chàng lại giữ chặt lấy ta, không cho ta đi.
“Không ngại gì đâu, có thể bị phu nhân làm bẩn, là vinh hạnh của bộ y phục này.”
Ta tiếp nhận thân phận Vương phi, lại đi tiến kiến Bệ hạ.
Trong lời đồn Nữ đế nghiêm lệ hung hãn, nhưng thấy ta, lại giống như người nhà vậy, nắm lấy tay ta, một mực kể những chuyện thú vị lúc nhỏ của Lý Nhạn Hủ.
Lý Nhạn Hủ càng nghe mặt càng đen: “A tỷ, chừa cho đệ chút thể diện đi.”
“Xì, ai bảo đệ ngày trước cứ toàn cướp điểm tâm từ trong đĩa của ta ăn, ta tổng toán cũng tìm được cơ hội báo thù rồi.”
Đóng cửa lại, ở trước mặt người nhà mình, Nữ đế chưa bao giờ tự xưng là trẫm.
Trước khi đi, Nữ đế đơn độc nói với ta một câu.
“Thẩm cô nương, thực sự phải cảm ơn ngươi.”
“Bệ hạ tạ ta chuyện gì?”
“Sau khi Mẫu phi qua đời, trong lãnh cung chỉ có Thanh Nô và ta nương tựa lẫn nhau, đệ ấy từ nhỏ đã chứng kiến nhiều sự lạnh lùng của lòng người, biến thành ngày càng tê liệt, cảm ơn ngươi, đã khiến trên người đệ ấy một lần nữa có lại sinh cơ.”
Có được sự yêu thích của Bệ hạ.
Trong một thời gian ngắn, ta trở thành người hồng nhân trong giới quý nữ kinh thành.
Cho đến một buổi yến tiệc, đụng phải vị khách không mời mà đến.
Lục Tuân.
12
Lục Tuân sao lại xuất hiện ở chỗ này?
Hắn đến kinh thành từ khi nào?
Thành Uyển đứng ở bên cạnh hắn, bụng so với trước đó đã lớn hơn không ít.
Mấy tháng không gặp, Lục Tuân cẩn thận tỉ mỉ đánh giá ta.
Thành Uyển đi đầu mở miệng: “Ngưng tỷ tỷ, sao tỷ lại ở đây?”
“Lời này nên là ta hỏi các ngươi mới phải.”
“A Tuân nhận được sự tiến cử, chuẩn bị tới gặp quý nhân.”
Ta dừng bước, hỏi: “Bắc Lương Vương?”
“Phải, hóa ra tỷ cũng biết, A Tuân sau này chính là trọng thần bên cạnh Vương gia rồi.”
Ta thực sự muốn cười, nhưng lại lười vạch trần, chỉ nói: “Chúc mừng.”
“Còn tỷ? Xuất hiện ở Thượng thư phủ này, chẳng lẽ là mưu sinh được một chân sai vặt ở hậu bếp sao?”
“Ngươi cứ coi là vậy đi.”
Hôm nay là sinh thần của Thượng thư thiên kim, ta với tư cách là khách nhân, thực sự không muốn gây phiền phức cho nhà chủ nhân.
Ứng phó xong với bọn họ, ta xách váy liền muốn đi.
Lục Tuân cuối cùng cũng lên tiếng, chặn ta lại.
“Ta nghe người ta nói, nàng thực sự thành thân rồi.”
Vừa mở miệng, giọng nói có chút khàn đặc.
“Là hắn đưa nàng tới kinh thành? Hắn làm nghề gì? Hỏa phu? Hay là mã phu? Hắn… đối tốt với nàng không?”
“Không liên quan tới các ngươi, hai vị xin tự nhiên, ta đi trước.”
“Nàng hối hận không?”
Lục Tuân bước lên một bước, bất cam tâm hỏi ta,
“Chẳng qua là một kẻ tạp dịch, tuyệt đối không phải lương phối, nếu nàng hối hận rồi… đợi ta kiến kiến Bắc Lương Vương, sẽ đem nàng đòi về.”
Sắc mặt Thành Uyển cứng đờ.
Sự mỹ mãn ân ái mà nàng ta dốc hết sức thể hiện ra trước đó, bị một câu nói này của Lục Tuân triệt để đánh nát.
Ta chợt nhớ tới thư từ qua lại với A Đào mấy tháng nay.
A Đào nói với ta, Lục Tuân và Thành Uyển sống không tốt lắm.
Chaporia
Bình Luận (0)