Thật là khéo làm sao, đứa trẻ này thiên sinh tóc tai rậm rạp.

Lục Tuân nhìn thấy một đầu tóc hơi xoăn kia, hai mắt tối sầm, suýt chút nữa ngất đi.

Ta đoán, sau khi bị ép buộc thành thân, hắn chắc hẳn có nghĩ qua, việc đã đến nước này, vậy chi bằng ngày tháng cứ thế mà trôi qua đi.

Ai ngờ Thành Uyển lừa gạt hắn.

Vòng vo một vòng lớn như vậy, hắn mất đi tất cả, đổi lại được lại là kết cục như thế này.

Lục Tuân nộ hỏa công tâm, vớ lấy cây kéo xông vào sản phòng, dữ tợn đâm về phía Thành Uyển……

Những thứ này, đều là ổn bà sau đó chuyển cáo lại cho ta.

Ta cuối cùng cũng hiểu được, tại sao lần này Thành Uyển không thể đắc thủ.

Bởi vì Lý Nhạn Hủ đã an bài người của mình, đảm bảo lần này nàng ta nhất định sẽ mẫu tử bình an.

Chỉ là nghe thấy những thứ này, trong lòng ta vẫn có chút hoảng hốt.

Vị thanh sam công tử ôn văn nhĩ nhã nhất Lâm Thành ngày trước, chung quy lại tự biến mình thành ác quỷ.

16

Lục Tuân vì tội sát hại thê tử, bị xử tội trảm hình.

Ngày hành hình đó, mã xa của Vương phủ vừa vặn đi ngang qua một con ngõ nhỏ bên cạnh.

Cách một tầng đám đông, ta nghe thấy tiếng hô hoán xé lòng của Lục Tuân.

Hắn đang gọi tên của ta.

Một lần lại một lần, khàn giọng kiệt lực, kêu gào đến khản cổ.

Sớm đã nghe người ta nói, sau khi vào ngục Lục Tuân có chút thần chí bất thanh rồi.

Luôn nói chính mình mộng thấy kiếp trước, muốn được gặp ta một lần nữa.

Ta không đáp ứng.

Nghe tiếng ai hào của hắn, ta vén lên một chút rèm xe.

Vừa vặn đối diện với đôi mắt đã chết lặng kia.

Lục Tuân phủ phục trên mặt đất, nước mắt từng giọt lớn lưu xuất ra ngoài.

Ta cứ ngỡ hắn muốn ta cứu hắn.

Nhưng lời hắn nói ra lại là: “Xin lỗi nàng, Ngưng Ngưng.”

Nói xong câu này, hắn liền yên tĩnh trở lại.

Giống như tâm nguyện đã liễu, thuận tòng nhắm hai mắt lại.

Khoảnh khắc quỷ đầu đao hạ xuống.

Ta buông rèm xe, nói với phu xe: “Đi thôi.”

Nhuyễn kiệu nhẹ nhàng khởi hành, thứ bỏ lỡ, chính là sinh và tử.

17

Chuyện ta đi qua hình trường, rốt cuộc vẫn bị Lý Nhạn Hủ biết được.

Sau khi hồi phủ, chàng hỏi: “Nàng có từng oán ta?”

“Oán chàng chuyện gì?”

“Người đó bấy quá là người nàng thưở thiếu thời tâm duyệt, cùng nàng đi qua mười mấy năm phong vũ.”

Ta lắc đầu một cái: “Thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn, ta sớm đã xem hắn là người xa lạ bên đường.”

“Thực ra ta có nghĩ qua, tảng nhược nàng mở miệng cầu tình cho hắn, ta sẽ giữ lại cho hắn một mạng. Tảng nhược nàng trách tội ta, thậm chí muốn trở lại bên cạnh hắn, vậy thì ta……”

Vị Bắc Lương Vương不可 nhất thế kia, khó có được lúc trù trừ như vậy.

Chàng không muốn nói trái lương tâm rằng nguyện ý thả ta đi.

Nhưng chàng cũng không nguyện ý cưỡng ép ta.

Ta hướng Lý Nhạn Hủ mỉm cười một cái: “Ta quả thực có một chuyện muốn nói cùng chàng.”

“Chuyện gì?”

Ta dựa vào bên tai chàng, ngữ điệu nhè nhẹ: “Ta mang thân nghén rồi.”

Lý Nhạn Hủ phắt một cái đứng bật dậy, đôi mắt đều mở to ra: “Thật sao?!”

“Buổi trưa đi qua nơi đó, chính là vì phải đi Thái y viện, đó là con đường bắt buộc phải đi qua.”

Động tác của chàng quá lớn, cành đào trên đầu bị chàng va trúng rơi lả tả xuống.

Lý Nhạn Hủ hôm nay mặc là hồng y, cánh hoa đào rơi trên bả vai, phân ngoại minh hiển.

Ta bỗng nhiên nhớ tới ngày thành thân đó.

Chàng giật xuống tấm màn màu đỏ trên hỷ đường choàng lên người, liền thành tân y.

Cũng thành biến số của đời ta kiếp này.

“Phu quân, đa tạ chàng ngày đó đã đến tìm ta.”

Ban cho ta tân sinh.

Cho ta hoan hỷ.

Giống như mùa xuân này vậy.

(Toàn văn hoàn)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...