
Giới Thiệu
Khi bảng điểm cuối kỳ lớp 11 được dán lên, tôi nghe thấy phía sau vang lên một tiếng cười khẽ.
Lục Nghiễn Chu một tay đút túi quần đứng trước bảng vinh danh, ánh mắt lướt qua dòng đầu tiên ghi tên mình, rồi dừng lại ở dòng thứ hai ghi tên tôi, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười đẹp mắt.
“Thẩm Lộc, cậu nói xem có phải hai chúng ta xung khắc bát tự không?”
Anh nghiêng đầu nhìn tôi, trong mắt mang theo vẻ thương hại từ trên cao nhìn xuống mà tôi đã quá quen thuộc.
“Tôi được bao nhiêu điểm thì cậu luôn ít hơn đúng mười điểm. Làm ‘vạn niên lão nhị’ mãi như vậy, không thấy mệt à?”
Xung quanh lập tức vang lên tiếng cười ồ.
Tôi siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Tối hôm đó, tôi gục trên bàn học khóc rất lâu.
Khóc đến mệt lả rồi ngủ thiếp đi.
Trong giấc mơ, tôi là nữ phụ pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết thanh xuân vườn trường.
Lục Nghiễn Chu là nam chính, hoa khôi Tô Vãn Ngâm là nữ chính.
Còn ý nghĩa duy nhất của sự tồn tại của tôi chính là bị nam chính hết lần này đến lần khác nghiền ép, dùng để tôn lên thiên tài là anh ta, cuối cùng trước kỳ thi đại học vì tâm lý sụp đổ nên phát huy thất thường, chỉ đỗ một trường đại học hạng hai.
Những dòng bình luận lướt qua trước mắt tôi:
【Thẩm Lộc thảm thật, bị PUA hơn hai năm trời, cuối cùng đến cả đại học trọng điểm cũng không đỗ nổi.】
【Lục Nghiễn Chu đúng là quá độc, cố tình gieo vào đầu cô ấy suy nghĩ “có cố gắng cũng vô ích”, khiến cô ấy tự nghi ngờ bản thân.】
【Thật ra IQ của Thẩm Lộc không hề thấp, chỉ là bị phá hỏng tâm lý thôi.】
【Theo nguyên tác, Lục Nghiễn Chu và nữ chính đều đỗ Bắc Đại, còn Thẩm Lộc vào trường hạng hai, mười năm sau họp lớp vẫn bị người ta đem ra chế giễu.】
Tôi choàng tỉnh khỏi giấc mơ, mồ hôi lạnh ướt đẫm toàn thân.
Lau nước mắt, tôi bật đèn bàn, lấy ra một cuốn sổ trắng.
Ở trang đầu tiên, tôi viết:
“Lục Nghiễn Chu, tôi sẽ cho cậu biết ai mới là kẻ đứng thứ hai suốt đời.”
Viết xong, tôi bật cười.
Không đúng.
Tôi phải khiến cậu ngay cả vị trí thứ hai cũng không với tới được.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)