Anh đặt một cây bút cạnh đó, đưa đến trước mặt tôi.
Tôi nhìn thấy tay anh — đang khẽ run lên.
“Lâm Vãn… hợp đồng hết hạn rồi.” Giọng anh trầm khàn, “Căn nhà đã thuộc về em. Đây là giấy ly hôn, anh đã ký rồi.”
Anh cúi đầu, không dám nhìn vào mắt tôi, giống như một tội nhân đang chờ tuyên án.
“Anh yêu em. Anh muốn bên em cả đời. Không phải vì hợp đồng.”
“Nhưng anh không thể dùng tình cảm này để ràng buộc em. Em đã hy sinh vì anh quá nhiều… em xứng đáng có quyền lựa chọn.”
“Nếu muốn rời đi, em có thể tự do đi tìm cuộc sống thật sự thuộc về mình.”
Tôi lặng lẽ nhìn anh.
Nhìn người đàn ông từng là biểu tượng quyền lực, giờ phút này lại mong manh như một đứa trẻ.
Anh sợ mất tôi… nhưng vì yêu, nên đã dũng cảm trao cho tôi quyền được rời bỏ.
Tôi nhìn tập giấy đã ký sẵn ly hôn, lại nhìn quyền sở hữu căn biệt thự hàng trăm triệu.
Căn biệt thự im ắng.
Yên tĩnh đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng tim đập của cả hai.
Một người hồi hộp và lo sợ.
Một người… đang chuẩn bị đưa ra quyết định cuối cùng.
12
Trong ánh mắt gần như tuyệt vọng của Cố Ngôn, tôi cầm lấy tờ giấy ly hôn.
Sau đó, ngay trước mặt anh…
“Xoẹt——!”
Tôi xé mạnh nó ra làm đôi.
“Xoẹt——!”
Xé tiếp thành bốn phần, tám phần…
Cho đến khi chỉ còn lại một đống vụn giấy không còn giá trị.
Tôi tiện tay ném tất cả vào thùng rác bên cạnh, rồi từng bước, từng bước tiến đến trước mặt anh.
Tôi học theo dáng vẻ ngày xưa anh từng cao cao tại thượng đối với tôi, đưa tay nâng cằm anh lên, buộc anh phải ngẩng đầu nhìn tôi.
Đôi mắt anh đỏ bừng, ánh nhìn đầy kinh ngạc và không dám tin.
Tôi khẽ cười, giọng điệu ngang ngược pha chút trêu chọc:
“Cố tổng, anh quên rồi sao? Bây giờ em cũng là cổ đông của tập đoàn Cố thị rồi đấy.”
(Trong thời gian tôi nằm viện, cô Lý và ông cụ Cố đã cùng nhau chuyển 5% cổ phần của tập đoàn sang tên tôi.)
“Chỉ một căn nhà nhỏ, muốn đuổi em đi à? Quá coi thường em rồi.”
Tôi cúi người, tiến sát lại gần, nhìn thấy đồng tử anh co lại, thấp giọng nói:
“Anh đã nuôi khẩu vị em cao lắm rồi.


“Giờ, một căn nhà… không đủ đâu.”
Ngay khoảnh khắc anh còn đang chết lặng, tôi hôn lên đôi môi lạnh lẽo ấy.
Trong nụ hôn nồng cháy ấy, tôi nhẹ nhàng thì thầm, từng chữ một — chỉ đủ để hai chúng tôi nghe thấy:
“Thứ em muốn… là con người anh.”
“Là danh phận Cố phu nhân.”
“Là cả một đời.”
Khoảnh khắc tôi dứt lời, Cố Ngôn như bị bấm trúng nút “khởi động lại”.
Anh bừng tỉnh.
Biểu cảm kinh ngạc và bất an trên mặt tan biến, thay vào đó là niềm vui sướng tột độ không cách nào kiềm chế được.
Anh bế bổng tôi lên, ôm chặt vào lòng, quay vòng vòng giữa phòng khách như một đứa trẻ sung sướng, miệng phát ra tiếng cười trầm thấp vui vẻ:
“Lâm Vãn… Lâm Vãn… em là của anh rồi…”
Tôi không hề hay biết — ở góc cầu thang tầng hai, cô Lý và ông cụ Cố đang len lén ló đầu ra, nhìn chúng tôi ôm nhau mà cười đến không khép nổi miệng.
Về sau, chúng tôi tổ chức một hôn lễ lộng lẫy gây chấn động cả thành phố.
Trong lễ cưới, Cố Ngôn công khai trước toàn thế giới: “Cô ấy là người duy nhất anh yêu cả đời.”
Sau đó, tôi không quay lại công ty thiết kế nhỏ nữa.
Tôi bắt đầu theo cô Lý học quản lý doanh nghiệp, kết hợp năng khiếu thiết kế và góc nhìn “thực tế – gần dân” hiếm có, tôi đã thổi một luồng sinh khí và sáng tạo mới vào chuỗi thương hiệu bất động sản của tập đoàn.
Tôi không còn là Lâm Vãn – cô cá mặn chỉ biết ăn chơi, mơ được bao nuôi nữa.
Tôi và Cố Ngôn — bắt đầu từ một giao dịch nực cười vì tiền, trải qua vô số âm mưu, toan tính và cả sinh tử, cuối cùng lại trở thành bến đỗ vững chắc nhất của đời nhau, là tri kỷ trọn đời trọn kiếp.
Tôi không chỉ có một căn nhà.
Tôi có một mái ấm thật sự, và một người sẵn sàng yêu tôi bằng cả sinh mệnh.
Tôi, Lâm Vãn, chính tay xé tan tờ giấy ly hôn mở đường đến tự do.
Vì tôi cuối cùng cũng hiểu được —
Điều tôi muốn, chưa bao giờ là một tờ giấy chứng nhận quyền sở hữu.
Thứ tôi muốn — là cùng anh, xây dựng nên một “hào môn” thật sự — thuộc về chính chúng tôi.
(hoàn)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...