Bao nhiêu cố gắng của Trình Dực.
Rốt cuộc cũng không uổng phí.
16
Tôi lại trở về thành con người điên điên khùng khùng như trước đây.
Chỉ là.
Mẹ không còn nhắc tới chuyện làm mai cho tôi nữa.
Trong làng chỉ còn lại mình tôi là thanh niên chưa kết hôn.
Mà cũng chẳng có người mới nào chuyển tới.
Hàng xóm láng giềng giống như đã hẹn trước với nhau.
Không ai lấy chuyện tôi chưa có đối tượng ra trêu chọc nữa.
Em gái biết tôi thích trai đẹp.
Nên từng giới thiệu cho tôi không ít chiến hữu của Lưu Húc Huy.
Người nào người nấy đều đẹp trai, cường tráng.
Nhưng trái tim tôi cứ như đã bị lấp đầy mất rồi.
Nhìn họ.
Tôi chẳng có nổi chút hứng thú nào.
“Chị à…”
Em gái lắp bắp.
“Chị…”
“Chị làm sao?”
“Có gì thì nói lẹ đi!”
“Chị vẫn chưa quên được anh Trình Dực đúng không?”
Tôi khựng lại.
Đây là lần đầu tiên sau rất lâu.
Có người nhắc tới tên Trình Dực trước mặt tôi.
Em gái nắm lấy tay tôi.
“Anh Trình Dực rất tốt.”
“Nhưng chị không thể treo cổ trên một cái cây mãi được.”
“Trước đây em từng nói em muốn một tình yêu cảm động trời đất.”
“Nhưng em là em gái chị.”
“Em không muốn chị cứ mãi nhớ tới anh ấy nữa.”
“Anh ấy đi hai ba năm rồi.”
“Cũng chưa từng quay về.”
“Sau này hai người còn có thể gặp lại hay không cũng chưa chắc nữa.”
“Lý Văn Lạc!”
Cửa phòng không đóng.
Anh trai tôi đứng ở cửa.
Trong tay xách một túi táo.
“Đem táo đi rửa.”
Nhìn thấy anh.
Tôi cười hỏi:
“Anh à.”
“Thủ tục sang tên nhà xong hết rồi sao?”
Anh gật đầu.
“Hôm nay nhận được giấy chứng nhận rồi.”
Anh nhìn tôi.
Giọng điềm tĩnh.
“Văn Thư.”
“Không quên được cũng chẳng sao.”
“Không mất mặt.”
“Không yêu đương.”
“Không kết hôn.”
“Cũng chẳng sao cả.”
“Dù chuyện gì xảy ra.”
“Vẫn luôn có anh ở đây.”
“Cứ yên tâm mà sống cuộc đời em muốn.”
Tôi nhìn anh từ trên xuống dưới.
Không thể tin nổi lỗ tai mình.
“Anh à.”
“Em sắp không nhận ra anh luôn rồi.”
“Chị Tương Mỹ đúng là lợi hại thật!”
Anh chỉ khẽ mím môi cười.
Hễ nhắc tới Lưu Tương Mỹ.
Khóe môi anh lại vô thức cong lên.
Hai người yêu nhau đã ba năm.
Anh trai tôi cũng mua lại căn nhà bên cạnh.
Tháng sau sẽ tổ chức đám cưới.
“Anh à.”
“Thấy anh hạnh phúc.”
“Em thật sự rất vui.”
Anh bật cười.
Xoa đầu tôi.
“Anh với em không giống nhau.”
“Anh có Tương Mỹ nên mới hạnh phúc.
”
“Còn em…”
“Bản thân em đã là người tạo ra hạnh phúc cho người khác rồi.”
Tôi thật sự chịu không nổi kiểu triết lý này của anh.
Vội vàng đẩy anh ra ngoài.
Thật ra.
Nhìn mọi người đều sống hạnh phúc.
Tôi cũng cảm thấy hạnh phúc.
________________________________________
17
Ngày anh trai tôi kết hôn.
Họ hàng bạn bè từ khắp nơi kéo tới chúc mừng.
Cả sân nhà đông nghịt người.
Tiệc cưới bày dài tới tận đầu làng.
Khóe miệng anh trai tôi gần như kéo tới tận mang tai.
Cười mãi không khép lại được.
“Chị Tương Mỹ.”
“Hôm nay chị đẹp quá.”
Em gái tôi ngẩn ngơ nhìn Lưu Tương Mỹ.
Mặt đầy vẻ ngưỡng mộ.
Tôi huých nhẹ vào cánh tay nó.
“Còn gọi chị gì nữa.”
“Phải gọi là chị dâu rồi.”
Tiệc cưới diễn ra tới nửa sau.
Khách khứa gần như ăn uống xong xuôi.
Lưu Húc Huy mặc một bộ vest.
Từ trong đám đông bước ra.
Nhìn khí thế của anh.
Tiếng cười nói trong sân dần nhỏ lại.
Trên tay anh cầm một bó hoa dại rực rỡ.
Ánh mắt dừng trên người em gái tôi.
“Hôm nay anh cả đại hỷ.”
“Anh cũng muốn hưởng chút may mắn.”
“Lý Văn Lạc.”
“Em có đồng ý cùng anh nắm tay đi hết quãng đời còn lại không?”
Lưu Húc Huy nói rất nhiều.
Nhưng tôi chẳng còn nhớ rõ nữa.
Em gái tôi đứng ngây tại chỗ.
Hốc mắt lập tức đỏ lên.
Tôi và mẹ cũng không nhịn được.
Lặng lẽ lau khóe mắt.
Giữa ánh nhìn hâm mộ của mọi người.
Em gái tôi cười thật tươi.
Lớn tiếng đáp:
“Em đồng ý!”
Lưu Húc Huy lấy chiếc nhẫn đã chuẩn bị từ trước.
Nhẹ nhàng đeo lên tay nó.
Màn cầu hôn này.
Hoàn toàn thỏa mãn mọi tưởng tượng về tình yêu của em gái tôi.
Tôi đứng giữa đám đông.
Mỉm cười mãn nguyện.
“Lý Văn Thư.”
Nghe thấy giọng nói ấy.
Tim tôi bỗng đập hụt một nhịp.
Tôi quay đầu lại.
Trái tim như bị ai bóp chặt.
Trình Dực đang đứng trước cổng nhà tôi.
Mặc chiếc áo khoác màu xám.
Dáng người vẫn cao ráo, thẳng tắp như trước.
Anh mỉm cười nhìn tôi.
Cả người tôi như hóa đá.
Tiến lên cũng không được.
Lùi lại cũng không xong.
Anh bước từng bước về phía tôi.
Trên tay còn mang theo quà mừng.
“Sao anh… lại tới đây?”
“Ngày vui của anh Văn Diễn.”
“Sao tôi có thể không tới được?”
Tôi ngây ngốc nhìn anh.
Không biết phải nói gì.
“Lý Văn Thư.”
“Lâu rồi không gặp.”
Anh nhìn tôi.
Đôi mắt dịu dàng như năm nào.
“Anh rất nhớ em.”
(Hết truyện)
Chaporia
Bình Luận (0)