Mở Tiệc/Chương 5C. 5
20px

Những ánh đèn neon chớp nháy.

Phác họa nên sự phồn hoa.

Và cả sự lạnh lẽo của thành phố này.

Khóe môi tôi không khống chế được mà nhếch lên.

Một nụ cười lạnh nhạt.

Cho nên…

Bây giờ mới nhớ đến tôi sao?

Bởi vì không chia được di sản.

Nên ngay khi tôi vừa về nước.

Anh ta đã diễn trước mặt tôi màn kịch cha hiền con thảo này?

Đúng là…

Nực cười đến cực điểm.

07

Chiếc xe dừng lại trước cổng nhà cũ của nhà họ Phương.

Căn nhà nằm giữa trung tâm thành phố này từng là mái ấm mà tôi khao khát có được.

Nhưng bây giờ nhìn lại.

Nó chẳng qua chỉ là một chiếc lồng son được trang hoàng lộng lẫy.

Phương Vũ Tình đang ngồi trên bậc thềm trước cửa hút thuốc.

Dáng vẻ vô cùng chán chường.

Vừa nhìn thấy tôi bước xuống xe.

Cô ta lập tức ném điếu thuốc trong tay xuống đất.

Đôi mắt bừng sáng.

Rồi lao thẳng về phía tôi.

“Chị dâu!”

“Cuối cùng chị cũng về rồi!”

“Chị phải giúp bọn em!”

Cô ta chụp lấy cánh tay còn lại của tôi.

Thái độ thân thiết đến mức khiến tôi buồn nôn.

Tôi hất tay cô ta ra.

Rồi bước thẳng vào trong nhà.

Phòng khách bừa bộn hỗn loạn.

Trên bàn chất đầy bản sao di chúc, thư luật sư cùng vài cuốn sổ đỏ.

Trên bàn trà.

Khung ảnh đen trắng của mẹ chồng Từ Phượng Tiên bị lệch sang một bên.

Đôi mắt trong ảnh hướng thẳng ra cửa.

Dường như vẫn còn mang theo vẻ cay nghiệt lúc sinh thời.

Bố chồng tôi, Phương Kiến Quốc.

Người đàn ông vốn luôn ít nói ấy.

Lúc này đang thất thần ngồi trên ghế sofa.

Ông siết chặt bản di chúc trong tay.

Môi không ngừng run rẩy.

“Phượng Tiên bà ấy…”

“Làm sao có thể làm như vậy chứ…”

“Làm sao có thể…”

Tôi cầm lấy một bản sao trên bàn.

Nội dung phía trên được in rõ ràng bằng chữ đậm.

“Tôi, Từ Phượng Tiên, trong trạng thái tinh thần minh mẫn, tự nguyện lập di chúc này:

Hai căn nhà thuộc sở hữu của tôi tại quận Triều Dương, toàn bộ tiền gửi trong tài khoản ngân hàng cá nhân khoảng 6.000.000 tệ cùng toàn bộ cổ phiếu và quỹ đầu tư đứng tên tôi trị giá khoảng 3.000.000 tệ, sau khi tôi qua đời sẽ do một mình bà Lưu Tú Anh thừa kế.”

Người thừa kế.

Lưu Tú Anh.

Người phụ nữ đã làm giúp việc tại nhà tôi suốt hai năm qua.

Cuối bản di chúc còn có thêm một đoạn giải thích.

“Con trai tôi là Phương Vũ Hàng và con gái tôi là Phương Vũ Tình nhiều năm qua ít quan tâm đến tôi, thậm chí trong thời gian tôi bệnh nặng cũng lạnh nhạt thờ ơ.

Chỉ có bà Lưu Tú Anh, người giúp việc, suốt hai năm như một ngày chăm sóc tôi tận tình, không rời không bỏ, còn hơn cả con gái ruột.

Vì vậy tôi đưa ra quyết định trên.”

Phương Vũ Tình bật khóc nức nở.

“Lúc mẹ nằm viện, rõ ràng chính dì Lưu không cho bọn em ở lại!”

“Em muốn ở lại chăm sóc mẹ qua đêm nhưng bà ta đuổi em đi.”

“Bà ta nói em vụng về, chỉ làm vướng chân vướng tay, sẽ ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của mẹ!”

Vành mắt Phương Vũ Hàng cũng đỏ lên.

Anh ta vội vàng tiếp lời:

“Nửa năm cuối đời, tính tình mẹ trở nên rất kỳ lạ.”

“Không nghe lời bất kỳ ai.”

“Chỉ tin một mình dì Lưu.”

“Bọn anh từng nhắc mẹ phải đề phòng người giúp việc đó, đừng để bị lừa.”

“Nhưng cứ hễ nói đến là mẹ nổi giận.”

“Mẹ còn bảo bọn anh chỉ mong mẹ chết sớm để tranh giành tài sản.”

Phương Kiến Quốc lau nước mắt.

Giọng nói khàn đặc.

“Bản di chúc này được lập từ một tháng trước.”

“Chúng tôi đã tìm người kiểm tra rồi.”

“Có công chứng của văn phòng công chứng.”

“Còn có hai luật sư làm nhân chứng.”

“Là di chúc hợp pháp và có hiệu lực.”

Một nhà ba người.

Khóc đến rối tinh rối mù.

Tuyệt vọng.

Bất lực.

Tôi đứng ở cửa.

Lạnh lùng nhìn ba người từng ra lệnh và sai khiến mình như người hầu năm nào.

Sau đó chậm rãi mở miệng.

Từng chữ một.

“Vậy nên…”

“Tất tả gọi tôi về gấp như vậy.”

“Rốt cuộc là muốn tôi làm gì?”

08

Tôi vừa dứt lời thì chuông cửa vang lên.

Phương Vũ Tình sụt sịt lau nước mũi, miễn cưỡng đứng dậy đi mở cửa.

Người đứng bên ngoài chính là nhân vật trung tâm của cơn bão này.

Dì Lưu.

Không.

Bây giờ phải gọi là bà Lưu Tú Anh mới đúng.

Bà ta xách theo một giỏ trái cây nhập khẩu.

Trên mặt là nụ cười quan tâm vừa đủ.

“Ôi chà, Tri Thu về rồi à?”

“Tốt quá.”

“Cuối cùng mọi người cũng đoàn tụ rồi.”

Bà ta thay dép.

Thản nhiên bước vào nhà như thể đây là nhà mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...