17
Tôi một mình đến New York.
Năm cấp ba, tôi từ thị trấn đến huyện để ở nội trú.
Sau đó từ huyện lên Kinh thị.
Trên con đường ấy, tôi đã bỏ ra rất nhiều thời gian và công sức, cũng chịu không ít khổ cực.
May mà tôi chưa từng từ bỏ chính mình.
Lần này, tôi có thể dựa vào năng lực của bản thân để đi đến một nơi xa hơn.
Lần đầu tiên lên huyện học cấp ba, trong lòng tôi đầy bất an.
Còn bây giờ, tôi bình thản đi đến một góc khác của thế giới.
Không còn sự lo lắng và sợ hãi như trước.
Chỉ còn sự mong chờ và hào hứng đối với tương lai.
Ở sân bay, tôi mơ hồ cảm thấy phía sau có người.
Cho đến khi hoàn tất kiểm tra an ninh.
Lúc ngoảnh đầu lại, tôi nhìn thấy bóng dáng cao lớn của người đàn ông đứng giữa đám đông.
Chúng tôi nhìn nhau một cái.
Anh khẽ mỉm cười.
Hốc mắt hơi đỏ lên.
Đến New York, tôi mất một tháng để thích nghi với nơi này.
Môi trường làm việc ở đây rất tốt.
Cũng ít chuyện thị phi.
Mọi người đều rất coi trọng quyền riêng tư, không tùy tiện tiết lộ quá nhiều.
Ba tháng sau, tôi lại quay về nước.
Ngoài việc đón mẹ, tôi còn phải làm thủ tục ly hôn với Giang Vực.
Chúng tôi hẹn trước thời gian.
Cả hai đều đến cổng Cục Dân chính đúng giờ.
Giang Vực cụp mắt xuống.
Khi ký tên, đầu ngón tay anh khựng lại.
Tôi nhìn thấy đôi mắt anh đột nhiên đỏ hoe.
Hàng mi dài khẽ run.
Giọt nước mắt bị kìm nén lặng lẽ lăn xuống.
Sau khi hoàn tất thủ tục ly hôn.
Giang Vực nhìn chằm chằm vào tôi.
Nhưng vành mắt lại đỏ bừng.
Anh vốn cao ngạo, cao quý.
Giờ đây lại trông cô đơn và tịch mịch.
Rất lâu sau, anh khàn giọng hỏi tôi:
“Minh Thư, gả cho anh…”
“Em có hối hận không?”
Nói thật, tôi không hối hận.
Tôi cảm thấy mỗi người đều có bài học của riêng mình.
Anh chính là một bài học mà tôi cần phải trải qua.
Trong mối tình với anh, tôi cũng thật sự cảm nhận được sự tử tế của nhà họ Giang dành cho tôi.
Cũng như tình yêu dịu dàng của Giang Vực.
Nếu không có những lời nói hôm đó, tôi sẽ mãi đi tiếp cùng anh.
Cho dù chỉ là lời nói lúc nóng giận.
Nhưng nó vẫn trở thành nút thắt trong mối quan hệ của chúng tôi.
“Giang Vực, em không hối hận.”
Anh cũng gật đầu.
“Anh hối hận vì đã nói những lời đó.”
Có những lời nói nhẹ nhàng thốt ra.
Nhưng khi rơi xuống trái tim người khác lại nặng nề vô cùng.
Sau khi ly hôn, tôi nhận được một khoản tiền rất lớn.
Thêm vào đó, nhà họ Giang cảm thấy có lỗi với ân cứu mạng mà ông ngoại dành cho họ.
Tôi nhận được một khoản tiền khiến tôi mở mang tầm mắt.
Cùng với cổ phần của tập đoàn Giang Thị.
18
Góc nhìn của Giang Vực:
Tôi bắt đầu nhận ra sự thay đổi của cô ấy từ khi nào?
Nói chính xác thì là từ tối hôm tôi cãi nhau với ông nội.
Cô ấy không còn để lại cho tôi một ngọn đèn nữa.
Thậm chí còn quên cả sinh nhật tôi.
Nhưng cô ấy lại mua một chai nước hoa nam.
Tôi có chút ghen.
Cô ấy nhớ sinh nhật người khác.
Lại không nhớ sinh nhật tôi.
Vì thế ngày hôm sau tôi cố ý đề nghị đưa cô ấy đi làm.
Tôi muốn biết người đàn ông đó có phải đồng nghiệp của cô ấy không.
Nhưng cô ấy lại phủ nhận quan hệ giữa chúng tôi trước mặt đồng nghiệp.
Lòng tôi chua xót không thôi.
Sau đó, khoảng cách giữa chúng tôi ngày càng lớn.
Sau khi biết nguyên nhân cô ấy muốn ly hôn, tôi hận chính mình vì ăn nói không lựa lời.
Lại nói ra những câu tổn thương như thế.
Thật ra tôi chưa từng nghĩ đến tương lai với Trần Nghi Ninh.
Điều tôi nghĩ tới là tương lai với cô ấy.
Là có một đứa con đáng yêu cùng cô ấy.
Dù là con trai hay con gái.
Nhất định cũng sẽ rất đáng yêu.
Nhưng khi cãi nhau đến mất kiểm soát.
Con người luôn dễ nói ra những lời làm tổn thương đối phương nhất.
Trong khoảng thời gian ly hôn.
Chỉ cần biết cô ấy sống tốt nơi đất khách quê người là đủ rồi.
19
Năm năm sau, tôi gặp lại Giang Vực.
Anh trở nên điềm tĩnh và chín chắn hơn trước rất nhiều.
Chúng tôi gặp lại nhau trong một dự án hợp tác giữa hai công ty.
Lần tái ngộ này, cả hai đều đã thay đổi rất nhiều.
“Minh Thư.”
Giọng anh lạnh nhạt, khàn khàn.
“Lâu rồi không gặp.”
Tôi mím môi cười.
“Lâu rồi không gặp.”
Người đàn ông trước mặt khẽ mở môi.
Yết hầu lên xuống.
“Em sống có tốt không?”
Tôi nhướng mày.
“Rất tốt.”
“Cảm ơn anh đã quan tâm.”
“Không nói nữa nhé, đồng nghiệp đang tìm tôi, tôi qua đó một lát.”
Ngày hôm sau.
Trước khi rời đi, Giang Vực gửi cho tôi một tin nhắn.
【Ngày mai anh bay lúc mười giờ.】
【Em có thể đến tiễn anh không?】
Tôi trả lời anh:
【Chúc anh cất cánh và hạ cánh thuận lợi, thượng lộ bình an.】
Tôi và anh dừng lại ở đây là đủ rồi.
Không có thời khắc nào tốt đẹp hơn hiện tại.
Lúc này đây, nắng xuân rực rỡ.
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)