20px

“Nghe nói ngay từ đầu cô ta đã không muốn bàn giao, luôn giữ chặt dữ liệu chi phí.”

Tôi chụp màn hình từng bình luận một.

Lưu lại trang web.

Xuất thời gian truy cập.

Chị Chu hỏi tôi muốn xử lý thế nào.

Tôi trả lời:

— Trước tiên kiểm tra IP của người đăng bài.

Nửa tiếng sau, chị ấy gửi cho tôi một cái tên.

Đường Duyệt.

Đường Duyệt là thực tập sinh do Thẩm Diệc Chu hướng dẫn.

Vừa mới tốt nghiệp.

Bình thường luôn đi theo anh để làm hồ sơ tài liệu.

Tôi có ấn tượng với cô ấy.

Trước đây trong phòng trà, cô ấy từng hỏi tôi:

— Quản lý Lương, sau này chị sinh con thì sao?

— Bây giờ chị bận thế này, người trong nhà sẽ không có ý kiến à?

Khi ấy tôi trả lời:

— Có ý kiến thì có thể trao đổi.

— Nhưng không ai được quyền quyết định thay tôi.

Lúc đó cô ấy cười rất gượng gạo.

Giờ nghĩ lại, có lẽ cô ấy đăng bài giúp Thẩm Diệc Chu.

Trong mắt cô ấy, mình chỉ đang giúp đỡ một người thầy bị vị hôn thê ép đến mức khó xử.

Phòng nhân sự yêu cầu cô ấy xóa bài.

Bài viết biến mất rất nhanh.

Nhưng ảnh chụp màn hình đã lan truyền khắp nơi.

Buổi chiều, Thẩm Diệc Chu đứng cạnh bàn làm việc của tôi.

Các đồng nghiệp xung quanh đều cúi đầu nhìn màn hình.

Tiếng gõ bàn phím dày đặc hơn ngày thường.

Anh nói:

— Bài viết đó không phải do anh đăng.

Tôi khép tập hồ sơ lại.

— Tôi biết.

Anh thở phào nhẹ nhõm.

Tôi tiếp tục:

— Nhưng nội dung là từ chỗ anh mà ra.

Sắc mặt anh lập tức thay đổi.

09

Tôi đứng dậy, cầm cốc nước đi về phía phòng trà.

Thẩm Diệc Chu đi theo phía sau.

Trong phòng trà không có ai.

Máy pha cà phê vừa ngừng hoạt động.

Trong khay hứng nước còn đọng lại vài vệt nước màu nâu.

Anh hạ thấp giọng.

— Lương Thư, chúng ta đừng làm mọi chuyện trở nên khó coi như vậy nữa.

— Đường Duyệt còn trẻ, con bé không hiểu chuyện.

— Anh cũng còn trẻ sao?

Câu hỏi của tôi khiến anh khựng lại.

Tôi đặt cốc nước lên mặt bàn.

— Văn bản là do mẹ anh viết.

— Tên trong đó là Triệu Khải.

— Bài đăng là Đường Duyệt viết.

— Đề xuất điều chỉnh là lão Đổng đưa ra.

— Lần nào anh cũng không lên tiếng.

— Nhưng lần nào anh cũng có mặt.

Cơ hàm Thẩm Diệc Chu siết chặt.

— Em nhất định phải nói anh thành người tệ hại như vậy sao?

— Tôi nói khó nghe là vì những gì anh làm vốn đã không đẹp mắt.

Anh nhìn tôi chằm chằm.

Rất lâu sau mới lên tiếng:

— Mẹ anh hôm qua khóc cả đêm.

— Bà nói bà chỉ muốn chúng ta ổn định hơn thôi.

— Em biết mấy năm nay sức khỏe bà không tốt.

— Bà không chịu nổi việc bị người khác nói là đang tính toán với con dâu tương lai.

Tôi cầm cốc nước lên.

Lòng bàn tay bị nước nóng làm bỏng nhẹ.

— Vậy anh nói với bà ấy đi.

— Đừng tính toán nữa.

Ánh mắt anh lạnh xuống.

— Lương Thư, trước đây em không như thế này.

— Trước đây em biết nói đạo lý.

Tôi suýt bật cười.

Trước đây đương nhiên tôi biết nói đạo lý.

Bởi vì trước đây anh sẽ gật đầu.

Sẽ đẩy cốc nước về phía tôi.

Sẽ nói:

“Em nói có lý.”

Còn bây giờ anh không gật đầu nữa.

Lại còn khó chịu vì tôi đem những đạo lý đó nói cho người khác nghe.

Tôi nói:

— Thẩm Diệc Chu, nếu hôm nay anh tới đây là để bảo tôi rút lại hồ sơ thì có thể nói thẳng.

Anh không phủ nhận.

Ngoài cửa phòng trà có người đi ngang qua.

Tiếng bước chân dừng lại một chút rồi nhanh chóng rời đi.

Thẩm Diệc Chu hạ thấp giọng:

— Em rút lại đi.

— Anh sẽ nói chuyện với mẹ anh.

— Bên Triệu Khải anh cũng sẽ xử lý.

— Ít nhất đừng biến mối quan hệ ba năm của chúng ta thành một vụ việc điển hình trong công ty.

Tôi nhìn chiếc đồng hồ lộ ra dưới cổ tay áo sơ mi của anh.

Chiếc đồng hồ đó là quà tôi tặng anh năm ngoái.

Mặt trong dây đeo vẫn còn một vết xước nhỏ.

Đó là lúc chúng tôi chuyển nhà.

Anh giúp tôi lắp giá sách nên vô tình làm xước.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi thật sự rất mệt.

Sau đó tôi nói:

— Không rút.

10

Thứ Sáu, công ty công bố kết quả xử lý đợt đầu tiên.

Thẩm Diệc Chu tạm thời bị điều khỏi các dự án liên quan đến quyền lợi lao động và công tác tuân thủ nội bộ.

Đường Duyệt phải viết bản kiểm điểm.

Bài đăng ẩn danh bị xóa và được thông báo là thông tin sai sự thật.

Văn phòng Quản lý Dự án cũng bổ sung một quy định quy trình mới.

Nội dung không dài.

Ý chính là:

Mọi thay đổi liên quan đến trách nhiệm dự án, quyền ký tên và tiền thưởng hiệu suất đều phải đi theo quy trình phê duyệt chính thức.

Không được lấy các vấn đề cá nhân như tình cảm, kết hôn, chuẩn bị mang thai hoặc kế hoạch sinh con làm căn cứ điều chỉnh.

Mức xử lý không nặng.

Tôi cũng không kỳ vọng nó sẽ nặng.

Điều tôi muốn chỉ là từ nay về sau sẽ không còn ai gọi tập hồ sơ đó là:

“Ý tốt của mẹ chồng.”

Ý tốt sẽ không viết sẵn tên người bàn giao dự án của tôi.

Nhưng vừa khi quy trình mới được ban hành.

Rắc rối trong dự án cũng theo đó kéo tới.

Hôm diễn ra cuộc họp báo giá vòng ba với nhà cung cấp.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...