13
Tôi và Trình Kinh Quân hoàn toàn bước vào cuộc sống của những cặp đôi yêu nhau.
Chúng tôi dọn về sống chung.
Theo lời Trình Kinh Quân, đây là cơ hội tốt để tôi khảo sát anh.
Buổi tối, chúng tôi cùng ngắm sao trên ban công.
Trình Kinh Quân đứng phía sau tôi, vòng tay ôm lấy eo tôi.
Cằm anh tựa trên đỉnh đầu tôi.
Hai người yên lặng tận hưởng khoảng thời gian riêng tư bên nhau.
Một lúc sau, Trình Kinh Quân đột nhiên lên tiếng:
“Cảnh tượng này anh đã tưởng tượng rất nhiều lần.”
“Nếu năm đó nhà anh không xảy ra chuyện, chúng ta cũng sẽ không xa nhau nhiều năm như vậy.”
Tôi không biết nên trả lời thế nào.
Đành khô khan phụ họa một câu:
“Em cũng vậy.”
Trình Kinh Quân lại không vui.
Giọng anh trầm xuống:
“Đừng lừa anh nữa, anh biết em không có. Chúng ta là người thân thiết nhất của nhau, phải thẳng thắn với nhau.”
“Ồ.”
Thế nên khi anh nói những năm qua thường xuyên nhớ tới tôi, tôi liền nói:
“Vậy thì em không có.”
Làm Trình Kinh Quân tức đến trừng mắt nhìn tôi.
Tôi vô tội nhìn lại anh.
Chẳng phải chính anh bảo tôi nói thật sao?
Trình Kinh Quân lẩm bẩm:
“Trương Xuân Phân, em thật sự rất xấu.”
Sau đó anh cúi xuống, mạnh mẽ chặn lấy môi tôi.
Như thể muốn trút hết mọi bất mãn vào nụ hôn ấy.
…
Chúng tôi gặp mặt phụ huynh hai bên.
Cha mẹ hai bên đều có chung một vấn đề.
Bao giờ kết hôn?
Đối với chuyện này, tôi luôn né tránh trả lời.
Trình Kinh Quân vô cùng thất vọng.
Anh không vui đi bên cạnh tôi.
Tiếng bước chân nặng nề như sợ người khác không biết anh đang giận.
Không bao lâu sau, anh vẫn không nhịn được.
“Em có phải căn bản không tin tưởng anh không?”
“Hay là anh vẫn chưa đủ tốt ở đâu?”
“Hay là…” như nghĩ tới điều gì đó, anh mở to mắt, “Em vốn chỉ muốn chơi đùa với anh thôi, chưa từng nghĩ đến chuyện xây dựng gia đình với anh.”
Nói tới đây, mắt anh đã đỏ hoe.
Gần đây anh luôn như vậy.
Một lời không hợp là muốn khóc.
Hình tượng nam thần lạnh lùng đã hoàn toàn sụp đổ.
Có lúc ngay cả tôi cũng không chống đỡ nổi.
Tôi cạn lời trừng anh:
“Anh còn chưa cầu hôn, đã muốn em gả cho anh rồi à?”
Tôi nheo mắt:
“Chẳng lẽ anh cho rằng lần cầu hôn năm năm trước cũng tính?”
Trình Kinh Quân vội vàng lắc đầu.
Anh cười tít mắt ôm lấy tôi.
“Là anh suy nghĩ chưa chu đáo, anh sai rồi.”
“Có gì thì cứ nói thẳng, như vậy rất tốt. Sau này những chuyện anh không nhận ra, phiền em nhắc nhở anh nhé, bạn gái của anh.”
Sau đó anh kể cho tôi nghe đầu đuôi câu chuyện cầu hôn năm năm trước.
Rồi lại hỏi tôi:
“Em không còn chuyện gì giấu anh chứ?”
Tôi chột dạ trong thoáng chốc, lập tức lắc đầu.
Nhìn dáng vẻ cười ngốc nghếch của Trình Kinh Quân, tôi vẫn quyết định im lặng.
Tôi mới không nói cho anh biết.
Thật ra ngoài anh ra, tôi còn đầu tư cho rất nhiều người khác nữa.
Đều là những sinh viên xuất sắc muốn khởi nghiệp nhưng thiếu vốn.
Tôi còn phải khảo sát nhân phẩm và năng lực của họ rất lâu mới quyết định đầu tư.
Tiền của tôi không thể đổ sông đổ biển được.
Nếu một ngày nào đó Trình Kinh Quân biết chuyện.
Tôi sẽ nói là mình quên mất rồi.
Trong lòng chỉ nhớ mỗi anh thôi.
Chắc chắn anh sẽ tin.
Người này dễ dỗ lắm.
14
Ngoại truyện Trình Kinh Quân
Tôi cố ý tới buổi tiệc có mặt Trương Xuân Phân.
Để cô ấy biết rằng tôi đã trở lại.
Nhưng cô ấy chỉ liếc nhìn tôi một cái rồi bình thản dời mắt đi.
Còn cười vui vẻ với người bên cạnh như vậy.
Tôi cố tình đi tới chỗ cô ấy.
Lại nghe thấy cô ấy đang khen tôi.
Nhưng khi nhìn thấy nụ cười khách sáo xa cách trên mặt cô ấy, trong lòng tôi tràn ngập lửa giận.
Tôi cố ý không bắt tay cô ấy.
Thế mà Lý Uyển Thanh lại nhảy ra bắt tay cô ấy.
Tôi còn chưa được bắt tay.
Dựa vào đâu cô ta lại được bắt?
Nghe bọn họ đấu khẩu qua lại, càng nghe càng thấy không đúng.
Lý Uyển Thanh có tư cách gì mà trách móc cô ấy.
Tôi nhíu mày định lên tiếng.
Lại nghe thấy Trương Xuân Phân, người phụ nữ đáng ghét này, nói chúng tôi chỉ là bạn học.
Bạn học?
Đến thân phận bạn trai cũ tôi cũng không xứng sao?
Tôi tức chết mất.
Nhưng nhìn cô ấy đứng một mình bên đường, mãi không đợi được xe tới đón.
Tôi vẫn lái xe tới.
Tôi chỉ không muốn ngày mai nhìn thấy cô ấy xuất hiện trên bản tin mà thôi.
Vậy mà vừa lên xe, cô ấy đã tỏ ra quen thuộc như người một nhà.
Giống như chúng tôi chưa từng xa cách vậy.
Trên mạng nói rằng chỉ có chưa từng yêu mới có thể bình thản sau khi chia tay.
Thế nên tôi cố ý nói chuyện châm chọc.
Lại nhớ tới những lời đồn bên ngoài.
Tôi liền hỏi cô ấy có phải đã tin lời đồn rằng tôi sẽ trả thù cô ấy không.
Nhưng thái độ chẳng hề quan tâm của cô ấy thật sự khiến tôi nổi giận.
Hay là cô ấy đang giả vờ?
Cô ấy vốn rất thích cứng miệng.
Chỉ là cô ấy không biết.
Cô ấy còn âm thầm đầu tư giúp tôi.
Sao có thể không để ý đến tôi được.
Chỉ cần cô ấy nói rằng từng hối hận dù chỉ một chút vì năm đó bỏ rơi tôi không chút do dự.
Tôi sẽ lập tức làm hòa với cô ấy.
Nhưng cô ấy nói gì?
Cô ấy lại bảo tôi vu khống cô ấy.
Nói rằng chúng tôi chưa từng ở bên nhau.
Cô ấy thậm chí còn nghi ngờ tôi có ý đồ với tiền nhà cô ấy.
Rõ ràng năm đó chính cô ấy mới là người tiếp cận tôi với mục đích không đơn thuần.
Chỉ thiếu điều khắc lên trán dòng chữ:
“Nhà anh giàu nhất, tôi muốn kết bạn với anh.”
Tôi sợ nếu tiếp tục ở cạnh cô ấy.
Mình sẽ nói ra những lời không suy nghĩ.
Vừa hay đã tới nhà cô ấy.
Tôi liền đuổi cô ấy xuống xe.
Trở về rồi tôi lại nghĩ.
Cô ấy đã giúp tôi.
Tôi cũng đâu phải không biết cô ấy thích mạnh miệng.
Biết đâu là vì cô ấy ngại ngùng thì sao?
Nghĩ như vậy, trong lòng tôi dễ chịu hơn nhiều.
Nhà cô ấy vừa xảy ra chuyện đã lập tức tới tìm tôi.
Chắc chắn vẫn còn tin tưởng tôi.
Nhưng biểu cảm của cô ấy lại nói với tôi rằng.
Cô ấy nghi ngờ chính tôi làm chuyện đó!
Tôi thật sự sắp phát điên rồi.
Rốt cuộc tôi đã làm gì cô ấy.
Mà khiến cô ấy đề phòng tôi như vậy?
Sau này tôi biết rồi.
Thì ra tuổi thơ của cô ấy từng khổ sở đến thế.
Không thể trách cô ấy.
Chỉ là cô ấy quá sợ hãi mà thôi.
Là tôi chưa cho cô ấy đủ cảm giác an toàn.
Tôi cũng biết được.
Cô ấy hoàn toàn không nhớ chuyện tôi đã đồng ý lời tỏ tình của cô ấy.
Cũng phải.
Khi đó cô ấy say rượu.
Là tôi không xác nhận lại lần nữa.
Không sao.
Vậy thì để tôi theo đuổi cô ấy lại từ đầu.
Bù đắp năm năm đã bỏ lỡ ấy.
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)