Anh Sắp Kết Hôn/Chương 4C. 4
20px

“Đến lúc đó, con của chúng ta có lẽ đã biết bò rồi, biết đâu còn biết gọi ba mẹ nữa.”

Giữa hàng mày của anh mang theo ý cười, như thể khung cảnh anh tưởng tượng đã hiện ra ngay trước mắt.

Tôi nhìn người trước mặt, nỗi thất vọng cứ dâng lên từng đợt, từng đợt một.

Anh nói sẽ cố gắng đến thăm, còn nói có lẽ đến khi anh qua thì đứa bé đã biết nói rồi.

Anh thật sự định nuôi tôi ở bên ngoài, mà chẳng hề hỏi tôi rốt cuộc có muốn hay không.

Tôi không nhịn nổi nữa, nước mắt trong mắt trào ra, từng giọt từng giọt lăn dài trên má.

Trần Thụy Sinh luống cuống dùng khăn giấy lau nước mắt cho tôi, ôm tôi vào lòng dỗ dành.

Anh lặp đi lặp lại: “Trân Trân, anh yêu em.”

Tôi vùi mặt vào hõm cổ anh, khẽ nức nở.

Anh yêu tôi, yêu đến mức bắt tôi làm kẻ thứ ba, để con tôi làm con ngoài giá thú, nuôi chúng tôi ở bên ngoài, không thể gặp ánh sáng.

Đó chính là tình yêu mà anh nói sao.

Động tác của Trần Thụy Sinh rất nhanh, hành lý của tôi đã được thu dọn xong.

Anh dành thời gian hôm nay để cùng tôi đi kiểm tra an ninh, sau khi làm thủ tục xong, Trần Thụy Sinh tiễn tôi đến cửa hải quan.

Anh nhìn tôi, tôi nhìn anh. Hai người không ai lên tiếng trước.

Cuối cùng, Trần Thụy Sinh không nhịn được nữa, ôm tôi vào lòng.

Giọng anh hơi khàn: “Em phải tự chăm sóc mình thật tốt, biết không? Anh nhất định sẽ sang Mỹ tìm em.”

“Đợi anh.”

Tôi không đáp lại câu đó, chỉ lặng lẽ nhìn nghiêng mặt anh, như muốn khắc gương mặt Trần Thụy Sinh vào tim.

Cuối cùng tôi vươn tay, ôm anh một cái, rồi nhận lấy đồ của mình, khẽ cong môi: “Tôi đi đây.”

Trần Thụy Sinh đứng nguyên tại chỗ, nhìn bóng lưng tôi càng lúc càng đi xa.

Bụng của Tần Trân Trân ngày càng lớn, đứa bé gần sáu tháng rồi, có lúc anh nhìn còn không dám chạm vào cô.

Thân hình mảnh khảnh của cô bước đi có chút lảo đảo.

Mũi Trần Thụy Sinh cay xè, trong mắt bỗng dâng lên một tầng nước mắt nóng.

Anh biết, là mình có lỗi với mẹ con họ, cũng biết bản thân mình đê tiện đến mức nào.

Không nỡ buông tay, lại không làm được chuyện để họ rời đi.

Ngay khoảnh khắc Tần Trân Trân qua cửa hải quan, tim Trần Thụy Sinh bỗng thắt mạnh một cái.

Như thể anh sắp mất đi thứ quý giá nhất, đau đến mức gương mặt anh cũng hơi méo mó.

Anh ôm ngực mình, lớn tiếng gọi: “Trân Trân!”

Âm thanh vọng lại ở cửa hải quan, anh thấy Tần Trân Trân quay đầu nhìn mình một cái.

Sau đó cô xoay người, bóng dáng biến mất giữa biển người.

Trần Thụy Sinh không rời đi, anh cứ đứng mãi trước màn hình lớn ở sân bay.

Mắt vẫn nhìn chằm chằm chuyến bay mà Tần Trân Trân sẽ đi trên màn hình.

Nhìn trạng thái chờ trên đó chuyển thành chờ lên máy bay, rồi thành lên máy bay, cuối cùng biến thành trạng thái cất cánh.

Lúc này anh mới động đậy đôi chân đã tê cứng của mình rồi rời đi.

Về đến nhà, anh theo thói quen trở về phòng, mở cửa ra liền thấy phòng ngủ đã trống trơn.

Mọi khi anh về, Tần Trân Trân luôn ngồi trước bàn trang điểm, mày mò đủ thứ đồ vật kỳ lạ.

Chuẩn bị từng món bôi lên mặt mình.

Hoặc là nằm trên giường, một tay chơi điện thoại, miệng còn ăn trái cây dì đã cắt sẵn.

Thấy anh xong thì luôn bật dậy lao vào lòng anh, líu ríu nói đủ loại chuyện bát quái.

Thế nhưng khi nhìn cảnh tượng lạnh lẽo trước mắt, anh mới nhận ra, Tần Trân Trân thật sự đã đi rồi.

Cách đây mấy tiếng, chính tay anh đã tiễn cô lên máy bay.

Trần Thụy Sinh tháo cà vạt, tùy tiện ném xuống đất, rồi nặng nề ngã lên giường. Trong phòng vẫn còn nồng đậm mùi hương trên người Tần Trân Trân.

Anh lăn người một cái, vùi mặt vào chăn, hít sâu một hơi.

Những ngày tiếp theo dường như trôi qua rất nhanh. Đính hôn, đăng ký kết hôn, rồi đến hôn lễ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...