Khóe môi tôi nhếch lên thành một nụ cười rất khó coi: “Anh không phải đã có con rồi sao?”
Trần Thụy Sinh không lên tiếng, một lúc sau mới nói: “Đứa con của chúng ta, là trai hay gái?”
Tôi nuốt nước bọt: “Tôi không biết.”
“Y tá không cho tôi xem, tôi cũng không hỏi.”
Trần Thụy Sinh đột ngột đứng dậy, hai tay chống ở hai bên tôi: “Tần Trân Trân! Sao cô không chết ở nước ngoài luôn đi!”
“Đồ vô lương tâm! Cô chết ở nước ngoài thì tốt biết mấy, cô chết ở nước ngoài thì tôi đã không phải ngày nào cũng bị cô hành hạ nữa!”
“Tôi sống ba mươi năm, lần đầu tiên bị người ta dắt mũi xoay như chong chóng, chẳng khác nào một con chó không tìm được chủ.”
“Sao cô lại nhẫn tâm đến vậy?”
Tôi nghiêng đầu sang một bên: “Tôi đã nói rồi, tôi không muốn làm bé ba, không muốn con tôi phải sống ngoài ánh sáng. Là anh trước không cần chúng tôi.”
“Không thể vừa muốn cái này vừa muốn cái kia.”
“Là anh chọn gia tộc của mình, anh không buông được cuộc sống sung túc của mình, tất cả đều là do anh tự chọn!”
“Chuyện đã đến nước này, hay là chúng ta cùng nhìn về phía trước đi, được không?”
Chúng tôi là người hiểu đối phương nhất, cũng biết đâm dao vào đâu mới là chỗ đau nhất.
Cả người Trần Thụy Sinh khẽ run lên, anh cúi đầu vùi vào hõm cổ tôi.
Trên vai rất nhanh đã có hơi ẩm: “Nhưng anh không muốn, xin em, Trân Trân, quay về đi, anh hối hận rồi.”
“Anh đã đi tìm em, Bạch Hiểu Vy nói em không đi Mỹ, anh không tin.”
“Anh đã gọi điện cho em, tất cả cách liên lạc của em anh đều thử hết rồi.”
“Anh bay đến Mỹ, rồi lại lần lượt tìm sang nước Anh, nhưng anh không tìm được em.”
“Hồi đó anh đứng trong bệnh viện nơi em làm phẫu thuật, em biết lúc đó anh đang nghĩ gì không?”
“Anh sợ em sống không tốt, anh sợ em không biết chăm sóc bản thân.”
“Bạch Hiểu Vy không chịu nói cho anh biết em đi đâu, anh liền tìm từng nước một.
”
“Khoảng thời gian đó, thời gian anh ở trên trời còn nhiều hơn ở dưới đất.”
“Nhưng anh không tìm được em, anh thật sự không tìm được em.”
Tôi khẽ lên tiếng: “Không quay lại được nữa rồi Trần Thụy Sinh, tôi sắp kết hôn rồi.”
Động tác của Trần Thụy Sinh khựng lại: “Em nói gì?”
Tôi đẩy anh ra: “Tôi thật sự sắp kết hôn rồi, mấy năm nay tôi đã đi New Zealand.”
“Đối tượng kết hôn của tôi là người Hồng Kông, chúng tôi quen nhau ở New Zealand, chẳng bao lâu nữa là sẽ cưới rồi.”
“Gia cảnh anh ấy không tệ, ngoại hình cũng được. Mặc dù không bằng anh, nhưng cũng xem như có tiền.”
Anh nghiến răng nhìn tôi: “Em đang lừa tôi.”
Giọng tôi bình tĩnh: “Không lừa anh, bốn năm rồi, có thể xảy ra rất nhiều chuyện.”
“Con của anh đã biết chạy biết gọi ba, anh còn làm giá trị công ty tăng lên không biết bao nhiêu lần, tại sao tôi không thể kết hôn?”
“Tôi nên ngày ngày rơi lệ đầy mặt, giống như một người đàn bà oán phụ mà chờ anh, rồi tiếp tục dây dưa với các người không biết đến bao lâu sao?”
“Không có đạo lý như vậy đâu Trần Thụy Sinh.”
“Hồi đó anh đã chọn con đường của anh, còn bây giờ, đây là lựa chọn của tôi.”
Tôi đứng dậy, lấy từ trong túi ra một tấm thiệp cưới: “Ba tháng nữa, tôi sẽ kết hôn.”
Tôi mở cửa: “Anh đi đi, sau này chúng ta cố gắng đừng gặp lại nữa.”
Bước chân của Trần Thụy Sinh nặng nề, anh không ngoái đầu lại mà đi ngang qua tôi.
Giống như những lời bị ép ra từ kẽ răng: “Cô đúng là giỏi lắm, Tần Trân Trân.”
Tay tôi siết chặt cánh cửa đến trắng bệch. Tôi đã cho anh cơ hội rồi, Trần Thụy Sinh.
Là anh tự từ bỏ.
Ngày tôi kết hôn, trong phòng trang điểm tôi gặp lại Bạch Hiểu Vy, người đã rất lâu rồi không gặp.
Cô ấy dắt theo cô bé hôm đó, tự nhiên ngồi xuống bên cạnh tôi.
“Tôi vẫn luôn nói, cô là người thông minh.”
Chaporia
Bình Luận (0)