Cơn buồn ngủ tan sạch.

Tôi vừa định nổi giận, lại phát hiện đó là điện thoại của mẹ.

“Con không về cùng Thời An à? Nó gọi cho mẹ nói con không nghe máy. Con không nói cho nó biết con về à? Hai đứa cãi nhau phải không?”

“Nếu biết sớm hai đứa cãi nhau, mẹ đã không gọi con về rồi. Tự dưng làm lỡ hai vợ chồng nói chuyện với nhau. Con mau gọi lại cho nó đi.”

Tôi tỉnh táo lại, nhìn những hàng cây rậm rạp ngoài cửa sổ đang lùi nhanh về phía sau.

Những phiền muộn trước đây tôi luôn giấu đi, không muốn để ba mẹ lo lắng, cuối cùng cũng được nói ra bình thản.

“Anh ta biết. Con đã nói rồi. Nhưng anh ta đang cùng mối tình đầu và gia đình cô ấy ăn Tết Đoan Ngọ, có lẽ quên mất.”

“Không sao đâu, đừng quan tâm anh ta. Chúng con đã thỏa thuận ly hôn rồi. Mẹ cũng đừng nói nhiều với anh ta.”

“Con muốn ăn lạp xưởng. Mẹ bảo ba làm cho con được không?”

Mẹ khựng lại.

Đây là lần đầu tiên trong nhiều năm qua tôi nói với bà về những khó khăn trong hôn nhân của mình.

Có lẽ bà hiểu, trước đây tôi không nói là vì tôi còn hy vọng, là vì tôi không muốn ba mẹ có thành kiến với Phó Thời An.

Nhưng bây giờ, tôi thật sự đã quyết tâm rồi.

Anh ta có hình tượng gì trong lòng ba mẹ tôi, từ lâu đã chẳng còn liên quan đến tôi.

Bà không hỏi nhiều, nhưng khi mở miệng, giọng đã nghẹn lại.

“Được.”

Cúp điện thoại.

Cô bé ngồi bên cạnh đang ăn bánh ú vỗ nhẹ vào tôi.

“Cô ơi, đừng khóc. Cháu cho cô ăn bánh ú ngọt cháu thích nhất này. Mỗi lần cháu ăn đồ ngọt là hết buồn ngay.”

“Cô thử đi, ngon lắm. Đợi cô ăn xong, chắc chắn sẽ không còn buồn nữa.”

Nước mắt rơi xuống mu bàn tay, lúc này tôi mới phát hiện mình đã khóc.

Tôi cười, xoa đầu cô bé.

“Cảm ơn cháu.”

Nhân bánh là đậu đỏ tôi thích.

Thật ra tôi không ghét bánh ú ngọt.

Chỉ là vì mỗi lần người đưa nó cho tôi đều khiến tôi không cảm nhận được chút chân thành nào rằng anh ta để ý đến cảm nhận của tôi.

Lúc xuống tàu, ba mẹ đang đứng chờ ở cửa đón khách cách đó không xa.

Điện thoại nhảy ra một tin nhắn lạ.

“Đơn ly hôn anh không công nhận! Lúc đó là em ép anh!”

“Mẹ anh bị em chọc tức đến nhập viện rồi. Em về nhà đi, chúng ta nói chuyện. Những chuyện đó anh đều có thể giải thích, không phải như em nghĩ đâu.”

Tôi không trả lời.

Có những lời, khi cần nói lại không nói ra, thì đã mất đi ý nghĩa của nó rồi.

Cách đó không xa, mẹ đang vẫy tay với tôi.

Ba vẫn xụ mặt, như thể trách tôi sao lâu như vậy mới chịu về.

Tôi tắt điện thoại, cười rồi lao vào vòng tay họ.

Đây mới là nhà của tôi.

6

Mẹ Phó nằm trên giường bệnh, ôm ngực.

Bác sĩ nhìn dữ liệu trên máy.

“Bệnh nhân hiện tại không có gì đáng ngại. Chỉ là bị kích động, tim không tốt lắm. Sau này vẫn nên kiểm soát cảm xúc.”

Bà đỏ mắt trừng trừng nhìn Phó Thời An.

“Tôi kiểm soát thế nào? Cậu bảo tôi kiểm soát thế nào!”

“Tôi đã nói từ lâu rồi, nếu cậu thật sự thích Tô Nguyệt Giao như vậy thì ly hôn Diệp Hoan Nhu, cưới nó đi! Tôi không có ý kiến! Là cậu nói không ly hôn. Tôi còn tưởng cậu muốn an phận sống cho tử tế. Ai ngờ quay đầu lại, vì cái nguyện vọng chó má của nó mà khiến nhà họ Phó chúng ta tuyệt hậu!”

“Đó là máu mủ ruột thịt của cậu, là một sinh mạng đấy! Sao cậu có thể làm ra chuyện không bằng cầm thú như vậy! Trong mắt cậu còn có người mẹ này không?”

Phó Thời An đã bị mắng cả buổi sáng.

Từ lúc đầu còn ngụy biện đến bây giờ chỉ còn tê dại.

Anh ta thừa nhận mình từng hối hận.

Nhưng chuyện đã xảy ra rồi, nói thêm gì cũng vô ích.

Anh ta nhìn chằm chằm vào khung chat không nhận được hồi âm.

Vừa bực bội vừa hoảng hốt.

Anh ta chưa từng nghĩ Diệp Hoan Nhu sẽ phát hiện chuyện này.

Cũng chưa từng nghĩ cô lại quyết tuyệt đến mức phơi bày toàn bộ sự thật trước mặt tất cả mọi người.

Nhiều năm như vậy, trước mặt anh ta, trước mặt gia đình này, cô luôn cẩn thận nhẫn nhịn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...