Ngày nào cũng đều đặn đặt trước cửa nhà chúng tôi một bó hoa nhỏ.
Tiện tay mang rác trước cửa xuống lầu.
Dù nhìn thấy trong túi rác xuất hiện bó hoa anh ta tặng hôm trước, anh ta cũng không có chút ý định lùi bước vì bị từ chối hay xua đuổi.
Thời gian lâu dần, hàng xóm láng giềng đều quen mặt anh ta, thường xuyên trêu: “Tiểu Phó lại đến à? Đàn ông vừa chu đáo lo cho gia đình vừa mặt dày theo đuổi vợ thế này không nhiều đâu.”
Họ nói tôi cũng coi như khổ tận cam lai, cuối cùng cũng đợi được người mình yêu yêu lại mình.
Tôi chỉ cười.
Đó không phải là yêu.
Chỉ là anh ta không quen với cuộc sống không có tôi lo liệu tất cả cho anh ta mà thôi.
Một ngày khác, tôi ra ngoài mua đồ ăn, gặp anh ta ngồi trong đình nhỏ dưới lầu.
Chuông điện thoại của anh ta hình như reo liên tục, nhưng gần như anh ta chỉ nhìn một cái rồi cúp hết, sau đó để chế độ im lặng.
Anh ta ngồi đó như đang chờ ai.
Thật ra mấy ngày nay, tôi cũng vô tình thấy anh ta thường ngồi từ sáng sớm đến tối.
Buổi trưa có lúc tự nấu cơm mang theo, có lúc đặt đồ ăn ngoài, nhưng từ đầu đến cuối không rời đi.
Mấy hôm trước, mỗi lần ra ngoài tôi đều đi cùng ba mẹ.
Có lẽ anh ta cũng thấy không còn mặt mũi, nên chưa từng đuổi theo.
Hôm nay thấy tôi đi một mình, anh ta còn chưa kịp ăn cơm đã vội chạy theo.
Khóe miệng anh ta còn dính chút dầu ớt. Người cũng gầy đi không ít, có lẽ vì không hợp khẩu vị.
Anh ta không nói gì, chỉ đi theo tôi tới cửa hàng rau.
Thấy tôi chọn món gì, anh ta đều như suy nghĩ điều gì đó, sau đó ghi lại trong điện thoại.
Khi tôi thanh toán, chủ cửa hàng kín đáo nhìn anh ta một cái rồi cười.
“Anh ấy nạp thẻ cho cô ở cửa hàng chúng tôi rồi, không cần trả đâu. Thời nay đàn ông tinh tế thế này không nhiều, phải biết trân trọng đấy.”
Tôi bình tĩnh nhìn dáng vẻ cẩn thận dè dặt của anh ta.
“Anh nạp bao nhiêu, tôi chuyển lại cho anh.
Sau này đừng làm mấy chuyện thừa thãi như vậy nữa. Tôi không cần.”
Niềm mong chờ trong mắt anh ta hóa thành hư không. Anh ta sững sờ đứng tại chỗ rất lâu.
Mãi đến khi tôi rời đi, anh ta cũng không đuổi theo nữa.
Tôi tưởng từ đó anh ta sẽ kết thúc tất cả những hành vi vô nghĩa đối với tôi.
Trưa hôm sau, anh ta bỗng gõ cửa.
Trong tay là một hộp cơm nhiều tầng không biết kiếm từ đâu.
“Hôm qua anh thấy em chọn toàn những món em thích. Anh hỏi hàng xóm xung quanh cách nấu thường ngày ở đây, học làm thử một chút. Em nếm xem có ngon không. Sau này em thích ăn gì anh đều sẽ học làm.”
Nếu trẻ hơn năm tuổi, tôi sẽ cảm động và vui mừng vì sự theo đuổi như vậy.
Nhưng bây giờ thì không.
Bây giờ tôi chẳng phải cũng là một kết cục khác của bản thân năm năm trước vì vài hành động của anh ta mà chọn ở bên anh ta hay sao?
Tôi sẽ không giẫm lại vết xe đổ nữa.
Tôi hơi mệt mỏi nhìn anh ta.
“Phó Thời An, chúng ta thật sự kết thúc rồi.”
“Anh hẳn biết Diệp Hoan Nhu trước đây thích anh, yêu anh, xoay quanh anh là dáng vẻ thế nào. Vậy anh cũng nên biết tôi của bây giờ thật sự không còn cảm giác với anh nữa.”
“Tôi sẽ không chọn ở bên một người mình không yêu. Anh về đi, đừng lãng phí thời gian ở đây nữa.”
Hai mắt anh ta đỏ lên. Ánh mắt vỡ vụn như một chú chó nhỏ bị bỏ rơi, nhưng vẫn mang theo vài phần cố chấp.
“Anh không về! Không sao cả, em không yêu anh nữa thì đổi lại để anh yêu em! Sự nồng nhiệt mà giữa chúng ta từng thiếu, anh sẽ từng chút từng chút bù lại cho em! Anh sẽ luôn theo đuổi em, theo đuổi đến khi em bằng lòng cho anh thêm một cơ hội.”
Tôi thở dài, không nói thêm gì, chỉ đóng cửa lại, không để ý đến anh ta nữa.
Bạn vĩnh viễn không thể đánh thức một người giả vờ ngủ. Cách tốt nhất chính là phớt lờ.
Anh ta ở đây gần một tháng.
Ngày nào cũng đổi đủ kiểu để chuẩn bị bất ngờ cho tôi.
Chaporia
Bình Luận (0)