Ta đảo mắt lườm huynh ấy một cái.

“Huynh trưởng, để huynh thưởng thức nhã nhạc, quả thực chính là phần cầm t.ửu hạc (đốt đàn nấu hạc, phí hoài của hiếm)!”

Hai chúng ta đang trò chuyện, bỗng nhiên bên ngoài rèm có tiếng người nói chuyện.

Giọng nói ấy trầm thấp, khàn khàn.

Dường như là Dung Dục.

Chắc chắn là ta nghe lầm rồi.

Hắn chẳng phải đã trở về thượng kinh rồi sao? Sao có thể đến cái thị trấn nhỏ này được?

Thế nhưng ngay khắc tiếp theo, tấm rèm bị vén lên.

Người nọ sải bước đi vào.

13

Ta và huynh trưởng cùng nhau đứng bật dậy.

Sắc mặt Dung Dục hơi ửng hồng, trên trán vẫn còn những giọt mồ hĩa.

Có thể thấy là một mực vội vã chạy gấp tới đây.

Trong lòng ta khẽ kinh hãi.

Kiếp trước, ngoại trừ lần ở sông Lâu kia, hắn vốn chưa từng nghe ta gảy lại khúc ‘Quảng Lăng Tán’ nữa.

Hắn vừa rồi liệu có nghe thấy tiếng đàn của ta không?

Ta gượng gập ép bản thân trấn tĩnh trở lại.

Dung Dục chậm rãi mở lời: “Trên đường cô trở về thượng kinh, sực nhớ ra trên người có mang theo hai viên Ngọc Ninh Đan.

Phong hàn

của nàng trước nay vốn dĩ luôn phải mất rất lâu mới khỏi, bèn nghĩ tới việc đem bình t.h.u.ố.c viên này tới đưa cho nàng.”

Nói rồi, hắn liền từ trong l.ồ.ng n.g.ự.c móc ra một chiếc bình bằng sứ ngọc.

Cũng may, hắn chưa nghe thấy ta gảy đàn.

Huynh trưởng mang theo thâm ý sâu xa mà đ.á.n.h giá ta một lượt.

Ngọc Ninh Đan nghe nói có hiệu quả cửu chuyển hoàn hồn, vậy mà

lại dùng để trị phong hàn cho ta sao? Đến kẻ có thô lỗ, vô tâm vô tứ đến mấy thì cũng có thể nhìn ra được tình hình này có chỗ không đúng.

Ta vội vàng đón lấy rồi nói: “Tạ ơn Điện hạ.

Thần nữ liền không làm trì hoãn lộ trình lên đường của Điện hạ nữa.”

Dung Dục nhìn sâu vào ta một cái, rồi tung người lên ngựa rời đi.

Hắn thực sự chỉ là vì tới để đưa đan d.ư.ợ.c cho ta.

Trong lòng ta đầy rẫy sự rối bời.

Kiếp trước, ta chính là c.h.ế.t vì một trận phong hàn.

Hao tận tâm huyết, thể trạng yếu ớt không chịu

nổi, một trận bệnh nhỏ cũng đủ để đoạt đi tính mạng.

Hắn có lẽ là sợ ta lại đ.á.n.h mất tính mạng một lần nữa chăng.

14

Nhưng mà bây giờ thân thể ta đang rất tốt, Ngọc Ninh Đan này quả thực là thứ dư thừa.

Ta nhét nó vào tay huynh trưởng: “Huynh đem cái này tặng cho Lan Tâm tỷ tỷ đi.”

Lan Tâm tỷ tỷ chính là tiểu thanh mai của huynh trưởng, từ khi sinh ra đã thể nhược.

Kiếp trước huynh trưởng sợ tỷ ấy không chịu nổi cái khổ của Bắc Cương, thêm vào đó bản thân lại tàn tật một cánh tay, sợ kéo lụy tỷ ấy, nên mới bỏ lỡ nhau cả một đời.

Huynh trưởng không khách khí mà nhét t.h.u.ố.c vào trong n.g.ự.c, đi vòng quanh ta hai vòng.

“Muội muội, thành thật khai mau, muội từ khi nào lại quen thuộc với…

hắn như thế này?”

Ta qua loa lấy lệ: “Thì chính là hôm ấy tình cờ gặp ở quán trọ, thế là quen thuộc hơn một chút.”

“Muội tốt nhất là đang nói thật.

Muội cũng biết tình hình ở kinh thành hiện nay rồi đấy.

Mấy vị có hy vọng tranh vị trí kia đều đang ra

sức lôi kéo phụ thân.

Phụ thân suốt mấy chục năm qua vẫn luôn giữ thái độ trung lập, không nghiêng về bên nào.

Muội đừng vì nhất

thời hồ đồ mà để lại tai họa về sau.”

Ta rất muốn giải thích với huynh ấy.

Nhưng ta phát hiện ra, chỉ cần hễ nhắc tới kiếp trước là ta tự động mất đi tiếng nói.

Ta cũng từng

nghĩ tới việc viết ra, thế nhưng mực nước cũng sẽ biến mất.

Ta hiểu rằng, được trọng sinh đã là một ân huệ của ông trời.

Nếu còn tiếp tục gian lận nữa thì thắng cũng chẳng vẻ vang gì.

Thế là ta vờ như muốn cướp lại t.h.u.ố.c: “Huynh không tin thì trả lại linh d.ư.ợ.c cho muội!”

Huynh trưởng vội vàng dùng tay che hộ lấy: “Được rồi, tin muội rồi.

Chỉ là cảm thấy hắn ta có chút kỳ quái.”

Ta nhìn về hướng Dung Dục vừa đi xa, nhíu nhíu lông mày.

Ta cuối cùng đã hiểu vì sao hắn lại dám mở miệng bắt ta làm Trắc phi rồi.

Kiếp trước ta đối xử với hắn cực kỳ tốt.

Hắn từng có một lần say rượu, nói rằng đáng tiếc là gặp ta muộn một bước.

Ta lúc đó không

biết hắn là vì thứ muội mà nuối tiếc, còn ngốc nghếch an ủi hắn là không muộn.

Đêm đó hắn quấn lấy ta không chịu thôi, ta bèn lừa hắn rằng ta từ sớm đã đem lòng mến mộ hắn, không phải hắn thì không lấy, hắn mới chịu buông tha cho ta.

Cho nên trùng sinh trở về, hắn thực sự nghĩ rằng lúc này ta đã đ.â.m rễ tình sâu nặng với hắn, tự nhiên sẽ đồng ý làm Trắc phi.

Hắn

không biết rằng, kiếp trước ta đối xử tốt với hắn như vậy, chẳng qua là vì ghi nhớ ơn cứu mạng của hắn mà thôi.

Nếu như cái ơn cứu mạng này đều là giả, ta sao có thể để hắn được như ý nguyện chứ?

Lúc này Lư Vô Hành vén rèm đi vào, còn mang theo một cái kẹo đường thổi (đường nhân).

“Vân Nhi muội muội, cái này cho muội.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...