Nghe thấy cái tên La Bằng, tôi tỏ vẻ kinh hãi tột độ, đau đớn ôm lấy người, ngồi thụp xuống đất run rẩy.
Hình ảnh bị La Bằng nhục mạ như hiện về, tôi khóc nức nở: “Hức hức… Cảnh sát Văn, cô hẹn tôi ra đây là có ý gì?
Cô thấy mình có thai còn tôi thì mất con nên cô cố tình khoe khoang cho tôi xem phải không? Làm ơn đừng bao giờ nhắc tên người đó trước mặt tôi nữa!”
“Tôi… cô Lâm, xin lỗi, thực ra tôi không có ý đó.”
Văn San định tiến lại đỡ tôi, nhưng tôi đẩy mạnh cô ấy ra rồi quay đầu chạy thẳng.
Cô ấy lo lắng gọi tên tôi phía sau, nhưng tôi không ngoảnh lại.
Lên xe taxi rồi, cảm xúc của tôi mới dần bình ổn.
Thực ra, tôi vốn chẳng còn bận tâm đến chuyện La Bằng đã làm.
Chương 4
Việc đứa trẻ mất đi cũng không hẳn là chuyện xấu, loại đàn ông tồi tệ như Trần Lập Nam không xứng để tôi sinh con cho anh ta.
Vì vậy, ngay cả khi không có chuyện của La Bằng, tôi cũng sẽ không sinh đứa bé đó ra.
Trước mặt Văn San, tôi cố tình tỏ ra đau đớn mất kiểm soát chỉ để che giấu sự thật về vụ giết người.
Đúng vậy, thực ra cả Lưu Mạn Lệ và Trần Lập Nam đều do chính tay tôi giết.
Tôi đã biết chồng mình ngoại tình từ rất lâu trước đó, ngay từ lúc tôi mới mang thai.
Khi đó tôi hận Trần Lập Nam thấu xương, đặc biệt là khi biết anh ta mua nhà cho Lưu Mạn Lệ.
Tôi là vợ danh chính ngôn thuận, vì sinh con cho anh ta mà phải chịu đựng sự hành hạ của cơn ốm nghén mỗi ngày, dẫn đến việc không thể đi làm.
Vậy mà mỗi tháng anh ta chỉ đưa tôi 3.000 tệ sinh hoạt phí, số tiền đó chỉ vừa đủ cho việc khám thai và ăn uống.
Trong khi đó, anh ta lại vung tiền không tiếc tay cho nhân tình.
Tôi đã bí mật theo dõi anh ta nhiều lần, nực cười là anh ta không chỉ có một người tình.
Ban đầu tôi không định gây ra án mạng, nhưng ả Lưu Mạn Lệ kia lại không biết sống chết, mò đến tận nhà thách thức tôi, bảo Trần Lập Nam yêu ả và bắt tôi cuốn xéo.
Tôi đem chuyện này nói với Trần Lập Nam, nhưng anh ta lại bảo tôi hãy im lặng, nếu không thì ly hôn.
Lúc đó tôi từng nghĩ đến việc ly hôn, nhưng rồi lại nghĩ: Ly hôn thì tôi được gì?
Nhà và xe là tài sản trước hôn nhân, Trần Lập Nam có bao nhiêu tiền tiết kiệm tôi cũng không biết.
Suy đi tính lại, tôi quyết định trả thù.
Tôi cải trang và đến khu nhà của Lưu Mạn Lệ vô số lần chỉ để tìm ra các góc chết của camera giám sát.
Ban đầu, kế hoạch của tôi là giết Lưu Mạn Lệ rồi đổ tội cho Trần Lập Nam, sau đó nhà và xe sẽ thuộc về tôi.
Kế hoạch rất chu đáo: tôi hóa trang thành Trần Lập Nam, mặc thêm nhiều lớp áo bên trong để dáng người trông vạm vỡ hơn, rồi khoác áo khoác của anh ta vào.
Tôi nghĩ qua camera sẽ rất khó để nhận ra.
Tôi cố tình né tránh camera, chỉ để lộ bóng dáng mờ ảo để đánh lạc hướng cảnh sát, khiến họ tin rằng Trần Lập Nam đang cố tình lẩn trốn camera.
9
Con dao mổ gây án là thứ Trần Lập Nam mang từ bệnh viện về từ trước, vừa hay lại có dịp dùng đến.
Chaporia
Bình Luận (0)