“Thế tại sao anh lại phải giả vờ như không nhìn thấy tôi?”
“Tôi báo mộng cho anh, tại sao anh không chịu đốt xô gà rán với đốt tiền cho tôi?”
“Còn nữa, tại sao anh lại phải đi tìm đại sư để đòi lá bùa xuân mộng làm gì?”
“Anh đang trả thù tôi đấy à? Trả thù vì tôi xem cơ bụng của anh sao? Trả thù vì tôi xem anh tắm rửa sao? Xem chim nhỏ của anh sao?”
“Oa sế, Giang Nhẫn, anh quả thực là hẹp hòi quá đi mất.”
Giang Nhẫn hình như đã bị tôi chọc cho tức điên lên rồi thì phải.
Gân xanh trên trán anh ta cứ giật lên liên hồi.
Anh ta dường như đã phải nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, cuối cùng không nhịn nổi nữa.
Tay dùng lực một cái, lon nước ngọt bằng nhôm liền bị anh ta bóp cho biến dạng méo mó luôn.
Ngay sau đó liền nghiến răng ken két: “Hướng Tiểu Quỳ, tôi nhớ ngày trước da mặt cậu đâu có dày đến mức này đâu cơ chứ.”
“Làm người thì mới cần da mặt, làm ma rồi thì cần gì nữa, nhìn không vừa mắt à? Thế anh đánh tôi đi xem nào~”
Hế hế!
Anh ta có đánh trúng được đâu mà sợ.
Giang Nhẫn bị chọc cho cười trừ luôn rồi.
Liếc nhìn tôi một cái đầy lạnh lùng.
Bỗng nhiên đặt lon Sprite xuống, đứng dậy rồi đổ rạp người áp sát về phía tôi.
Tốc độ của anh ta nhanh quá.
Tôi theo bản năng né người về phía sau để trốn.
Đến khi ý thức được có gì đó không ổn thì đã bị anh ta vây hãm ở giữa khoảng không của cánh tay anh ta và ghế sofa mất rồi.
Mà cái tư thế này, vừa vặn lại chính là cái tư thế ở trên giường giữa tôi và anh ta lúc nãy.
Chỉ có điều là đã hoán đổi vị trí trên dưới cho nhau mà thôi.
“Thế cậu nói xem, tại sao cậu lại nhìn tôi?”
“Không chỉ xem tôi thay quần áo, xem tôi tắm rửa, mà ở trên xe, cậu còn nhìn tôi đến mức ngẩn cả người ra nữa chứ.”
Ánh nhìn nóng bỏng từ đôi mày và đôi mắt của tôi từ từ dịch chuyển xuống phía dưới, dừng lại ở trên đôi môi của tôi.
“Chẳng lẽ vừa rồi ở trong phòng ngủ, cậu không chỉ đơn thuần là muốn thử dò xét tôi thôi sao?”
“Hướng Tiểu Quỳ, cậu thực sự muốn làm chút chuyện gì đó với tôi đúng không?”
“Cậu thích tôi à?”
Chết tiệt thật chứ.
Anh ta đang khiêu khích tôi kìa!
Tôi biết, tôi nên phản bác lại lời anh ta mới đúng.
Nhưng anh ta ở khoảng cách gần quá rồi.
Gần đến mức tôi có thể nhìn thấy rõ mồn một từng sợi lông mi của anh ta.
Gần đến mức tôi có thể nghe thấy rõ mồn một tiếng thở của anh ta.
Thậm chí còn gần đến mức bờ môi tôi chỉ cần khẽ động đậy một chút thôi là dường như đã có thể hôn trúng vào anh ta rồi vậy.
Đến mức tôi bị đờ người ra mất một lúc lâu.
Luống cuống đứng bật dậy, xuyên qua cơ thể của anh ta để chạy trốn.
Lắp bắp mãi một hồi lâu, cũng chỉ rặn ra được đúng một câu.
“Anh, anh có bệnh à? Tự dưng ghé sát lại đây làm cái gì không biết?”
Giang Nhẫn không nhúc nhích.
Vẫn giữ nguyên cái tư thế đó như cũ.
Không biết là anh ta giơ tay lên quệt mũi hay là quệt cằm nữa?
Nói nhỏ một câu: “Đồ nhát chết.”
Tôi không nghe rõ, đang định hỏi vặn lại.
Thì anh ta đã đứng thẳng người dậy, khẽ bật cười thành tiếng rồi.
“Hôm nay muộn quá rồi, tôi đi ngủ đây, có chuyện gì thì để ngày mai rồi nói tiếp.”
12
Tâm trạng của Giang Nhẫn có vẻ rất tốt.
Trước khi vào phòng, anh ta còn híp mắt cười đầy vẻ cảnh cáo tôi.
“Hướng Tiểu Quỳ, một đống truyện tranh cậu mua đều đang ở chỗ tôi đấy nhé.”
“Đừng có mà đi theo vào đây xem trộm tôi nữa, bằng không, tôi sẽ đem đống sách này gửi hết về nhà cậu đấy.”
Á!!!
Anh ta xấu xa quá đi mất!
Tôi tức đến mức đứng cách một cánh cửa mà đấm đá túi bụi một bài quyền quân đội về phía anh ta.
Nhưng tôi không dám vào thật.
Bởi vì anh ta hoàn toàn có thể đem đống sách đó gửi về nhà tôi thật, khiến tôi danh tiếng quét đất mất thôi.
Thật là uất ức quá đi mà.
Cả đêm hôm đó tôi thu người lại trên ghế sofa, đến một bước cũng không dám di dời khỏi vị trí.
Tôi dự định đợi đến ngày hôm sau sẽ tìm Giang Nhẫn để nói chuyện hẳn hoi một bữa.
Thế nhưng sáng sớm tinh mơ anh ta đã nhận được một cuộc điện thoại, phải đến văn phòng luật.
Văn phòng luật này là do anh ta cùng với vài người bạn mở ra vào năm anh ta tốt nghiệp.
Bốn năm trôi qua, quy mô hiện tại đã vô cùng lớn rồi.
Toàn bộ tầng 27 và tầng 28 của tòa nhà tài chính nằm ở trung tâm thành phố đều là khu vực văn phòng của họ.
Mặc dù số lần anh ta đến đây trong suốt nửa năm qua tôi có dùng cả hai bàn tay cũng có thể đếm hết được.
Nhưng cứ mỗi lần đến đây, tôi lại không kìm lòng được mà cảm thán vang lên.
Chaporia
Bình Luận (0)