Không kìm lòng được mà giấu nhẹm chiếc chìa khóa nhà đi, để cô nảy sinh lòng đồng cảm thương xót đối với mình.

Không kìm lòng được mà học đòi nấu ăn, để cô được ăn một cách vui vẻ ngon miệng.

Không kìm lòng được mà đi từ Hải Thị quay trở về Kiến Thành, âm thầm dọn dẹp sạch sẽ hết thảy mọi nỗi sầu muộn lo âu của cô.

Thậm chí còn không kìm lòng được mà đi tin vào mấy cái chuyện huyền học tâm linh kỳ bí xa vời kia nữa chứ.

Duy chỉ có một điều là anh không dám nói cho cô biết hai chữ “thích” mà thôi.

Bởi vì anh là một kẻ nhát chết.

Anh sợ nhìn thấy ánh mắt chán ghét bỏ rơi của cô.

Sợ cô phát hiện ra chuyện anh cố tình chọc giận cô, chẳng qua chỉ là đang hạ thấp bản thân để tạo ra những cơ hội tiếp xúc thân thể mà thôi.

Sợ nghe thấy từ trong chính khuôn miệng của cô thốt ra hai chữ “ghét bỏ, ghê tởm”.

Cứ hễ nghĩ đến việc có khả năng xảy ra chuyện như thế.

Anh chỉ đành đem hai chữ “thích” giấu nhẹm đi thật sâu, càng sâu hơn nữa ở trong lòng.

2

Sau khi Hướng Tiểu Quỳ qua đời vì tai nạn giao thông, tất cả mọi người đều nói rằng Giang Nhẫn đã bị bệnh rồi.

Bởi vì anh có thể nhìn thấy rất nhiều Hướng Tiểu Quỳ.

Một Hướng Tiểu Quỳ đang đứng, một Hướng Tiểu Quỳ đang ngồi, một Hướng Tiểu Quỳ đang nói chuyện.

Thế nhưng những người đó đều không phải là Hướng Tiểu Quỳ bằng xương bằng thịt thực sự.

Thế nên anh đã rất phối hợp để uống thuốc điều trị.

Nhưng rõ ràng là anh đã khỏi bệnh rồi, đã dừng uống thuốc rồi mà.

Tại sao vẫn cảm thấy đau khổ đến nhường này cơ chứ?

Đau khổ quá đi mất thôi.

Thế là anh đi ra nước ngoài, tìm kiếm mấy cái phương thuốc dân gian tà môn.

“Thứ này là vật tà môn dữ tợn, triệu hồi nó lên là phải đánh đổi bằng một cái giá rất đắt, ở cùng một chỗ với nó, tuổi thọ của cậu cũng sẽ bị tiêu hao tổn hại theo đấy.”

“Hơn nữa, tuyệt đối không được nói chuyện với cô ấy, bằng không cô ấy sẽ tan biến mất, mà cậu cũng sẽ phải chịu một sự phản phệ ngược lại nữa đấy.”

Vị tiểu sa di ở bên nước ngoài kia đã nói giảm nói tránh mọi chuyện một cách vô cùng nghiêm trọng.

Anh cất tiếng trả lời là “Được”.

Nhưng trong lòng lại chẳng mấy tin tưởng cho lắm.

Mãi cho đến khi ở trong phòng bệnh của bệnh viện, anh thực sự đã được nhìn thấy Hướng Tiểu Quỳ bằng xương bằng thịt.

Một Hướng Tiểu Quỳ biết khóc biết cười, sống động vô cùng.

3

Giang Nhẫn rất thông minh.

Mấy cái tâm tư nhỏ nhen của Hướng Tiểu Quỳ làm sao mà lừa gạt nổi anh cơ chứ.

Anh biết, cô chẳng qua chỉ là muốn để lại cho anh một cái niệm đầu động lực để tiếp tục sống sót trên đời mà thôi.

Thế nên mới bịa ra một chuỗi những lời nói dối như thế.

Anh cũng chẳng thiết tha gì chuyện sẽ lừa gạt cô lại: “Được.”

“Đừng sợ nhé, tôi sẽ nhanh chóng đến để bầu bạn với cậu thôi.”

Anh đã nghĩ thầm ở trong lòng như thế đấy.

Thế nhưng sau khi thu xếp ổn thỏa lại tâm trạng rồi đi xuống dưới lầu, lúc đi ngang qua cây si già năm đó.

Anh lại đột nhiên nghe thấy có một tiếng mèo kêu vô cùng nhỏ nhoi yếu ớt vang lên.

Bước chân của anh bỗng chốc khựng lại ngay lập tức.

Thuận theo tiếng kêu đó mà ngước mắt nhìn lên phía trên cao.

Chỉ nhìn thấy ở trên một cành cây cao tít tắp kia, đang có một chú mèo tam thể nhỏ xíu có đeo đôi găng tay màu trắng đang nằm bò ở trên đó.

“Ơ kìa, chú mèo con bé tí tẹo thế kia, sao lại trèo lên tận trên cây thế kia được nhỉ? Nhà ai nuôi thế không biết?”

Ở phía sau lưng, có tiếng người thốt lên đầy vẻ hiếu kỳ.

Chú mèo nhỏ chẳng thèm nhìn vào bất cứ một ai cả.

Chỉ hướng thẳng về phía của Giang Nhẫn mà kêu lên: “Meo, meo, meo.”

Ba tiếng kêu.

Vừa vặn làm sao.

Trong nháy mắt, nước mắt của Giang Nhẫn tuôn rơi như mưa.

“Nhà tôi nuôi đấy ạ.”

Anh đỡ chú mèo nhỏ xuống dưới, bế gọn gàng vào trong lòng mình.

Nghẹn ngào đến mức gần như mất đi giọng nói.

Mãi một lúc lâu sau.

Mới cất lên chất giọng khản đặc chát chúa.

“Chào em nhé, Đại vương Tiểu Quỳ.”

(Toàn văn hoàn)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...