Nỗi đau mất con ở kiếp trước vẫn còn như in trong tâm khảm.
Năm con gái lên năm tuổi, mẹ tôi đành hanh đòi về quê bằng được.
Tôi chăm sóc bà ta bao nhiêu năm như thế, rõ ràng bà ta đã có thể bám vào dụng cụ hỗ trợ để tự giải quyết việc đại tiểu tiện.
Tôi còn tưởng đó là thành quả do mình tận tình chăm bón.
Nhưng cứ hễ chuyện gì không vừa ý là bà ta lại cố tình phóng uế bừa bãi ra giường, rồi bắt tôi đi dọn dẹp.
Tôi không quản nổi bà ta.
Đành phải xin nghỉ học cho Tình Tình.
Sự nghiệp của Tần Phong lúc đó đang rơi vào giai đoạn nghẽn cổ chai, một mình tôi vừa đèo bòng người già vừa dắt díu trẻ nhỏ về quê.
Ở quê cái gì cũng bất tiện, ngày nào cũng có người đến chơi cửa, mẹ tôi lại còn đòi giữ người ta lại ăn cơm.
Không giữ là bà ta sa sầm mặt mũi, ném đồ đạc loảng xoảng.
Cuối cùng tôi chịu không thấu.
Ngất xỉu ngay trong bếp.
Lúc tỉnh lại người đã ở bệnh viện, chính vì Tần Phong không gọi được cho tôi nên mới lặn lội tìm về.
Còn Tình Tình đâu? Một ngày sau, người ta tìm thấy con bé ở cái ao đầu làng.
Cho nên kiếp này, tôi chỉ sống vì bản thân mình, và vì Tình Tình mà thôi.
Đang nghĩ ngợi thì tiếng gõ cửa vang lên.
Là hai anh cảnh sát, họ bước vào nhà và xác minh danh tính của tôi và Tần Phong.
— Trần Vân, bố mẹ cô đang ở dưới lầu, mẹ cô hiện đang nằm trên cáng cứu thương.
— Họ đã báo án, đây là tranh chấp gia đình, hai bên cố gắng thương lượng để giải quyết ổn thỏa.
Tôi mím môi:
— Các đồng chí cảnh sát, tôi hiện đang ở cữ, cơ thể còn rất yếu ớt.
— Em trai và bố tôi hai người đàn ông sức dài vai rộng, chẳng lẽ không chăm sóc nổi?
— Có chuyện gì, xin đợi tôi hết tháng ở cữ rồi hãy nói.
Cảnh sát nhìn tôi đang nằm trên giường bệnh với gương mặt nhợt nhạt, không nói thêm gì nữa, quay người ra về.
Người chị họ chơi khá thân với tôi gửi tới một tin nhắn:
— Em trai em đang mở livestream kìa.
Tôi ấn vào xem.
Ngay tại sảnh lớn của trung tâm chăm sóc sau sinh.
Mẹ tôi đang nằm trên cáng cứu thương, bất động.
Tên tuổi của tôi và Tần Phong, cùng mọi thông tin cá nhân đều bị nó ghim chình ình trên màn hình.
Tôi thẳng tay bấm nút báo cáo: “Tiết lộ thông tin cá nhân.
”
Phòng livestream chưa đầy nửa tiếng đã bị đánh sập.
Nhưng nó vẫn không cam tâm, lại ném đoạn video đã ghi hình lên mạng, những lời chửi bới áp đảo lập tức chiếm trọn phần bình luận.
Tôi chỉ còn cách đăng tải một video đính chính.
Tôi đối diện với màn hình nói:
— Tôi vẫn đang trong thời gian ở cữ, toàn bộ chi phí y tế cho việc mẹ tôi ngã, tôi sẽ bao trọn, Trần Cường cần cung cấp hóa đơn và danh mục thu chi hợp pháp của bệnh viện.
— Còn về việc chăm sóc mẹ tôi sau này, đợi tôi ra cữ, đảm bảo sẽ đón bà về nhà, xin các cư dân mạng cùng giám sát.
Cũng có không ít cư dân mạng có chính kiến lên tiếng bênh vực tôi:
— Chị gái người ta còn đang ở cữ, hai gã đàn ông các người không biết chăm sóc mẹ mình à?
…
Nhưng cũng có vô số người cười lạnh mỉa mai:
— Người mẹ này thảm quá. Bị con gái lợi dụng xong là vứt bỏ, vẫn chưa nhìn ra sao? Cô chị đang dùng kế hoãn binh đấy. Đợi cô ta ra cữ rồi thì ai còn nhớ đến chuyện nhà các người nữa!
08
Nói không đau lòng? Đó là nói dối.
Từ nhỏ thành tích học tập của tôi đã luôn tốt hơn em trai, nó chỉ biết gây họa, bị mời phụ huynh liên miên, nhưng bố mẹ tôi lại sẵn sàng vung tiền tấn quà cáp cho thầy cô.
Đến lượt buổi họp phụ huynh của tôi, cho dù tôi có đứng nhất toàn trường, bọn họ cũng chẳng thèm lộ mặt.
Từ bé tôi đã thấu hiểu một điều.
Bọn họ không yêu tôi, chẳng phải vì tôi chưa đủ tốt.
Mà là vì, tôi là con gái.
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi mới khó khăn lắm mới thoát khỏi sự kiềm tỏa của họ, thế nên họ đành phải nghĩ ra những chiêu trò bỉ ổi để một lần nữa túm chặt tôi trong lòng bàn tay.
Còn mẹ tôi ư? Bà ta cam tâm tình nguyện làm lưỡi dao ấy.
Cùng là phận đàn bà, nhưng trong lòng bà ta cũng chỉ có đứa con trai mà thôi.
Kiếp trước.
Sau khi con gái tôi chết đuối.
Em trai tôi mua nhà, sửa sang, cưới vợ.
Mỗi lần cần dùng đến tiền.
Mẹ tôi lại bắt đầu gào khóc suốt đêm này qua đêm khác.
— Đều tại thân già này vô dụng, Tiểu Cường nhà chúng ta cần tiền mà tôi chẳng giúp được gì.
— Nếu tôi còn khỏe mạnh thì một tháng cũng kiếm được ba bốn nghìn tệ rồi…
Một lần hai lần, tôi nhẫn nhịn.
Chaporia
Bình Luận (0)