Ngay khi Ngô Bán Tiên sắp mở miệng nói chuyện, người giấy kia bỗng bật mạnh từ dưới đất lên, tốc độ cực nhanh lướt qua cổ Ngô Bán Tiên.
Tôi lập tức đưa tay đi bắt, nhưng đã không kịp nữa, mép giấy sắc bén xé ra một vết lớn trên khí quản của Ngô Bán Tiên, máu tươi bắn tung tóe, tôi tiện tay kéo chị Lông Gà ra chắn trước người mình.
“Nguy hiểm thật, cái áo này của tôi tận một trăm hai mươi tệ đấy.”
Chị Lông Gà hét lên một tiếng, máu tươi bắn đầy người.
Mà Ngô Bán Tiên cứ thế tắt thở.
Tôi thu gom đống tro người giấy bị đốt lại, bố trí lại hiện trường, báo cảnh sát gọi xe cấp cứu.
Ngô Bán Tiên nhập thất cướp bóc 🔪 người, lỡ tay làm mình bị thương, trong hành lang có camera giám sát, có thể chứng minh hắn cầm dao xông vào nhà tôi.
Nghe nói hắn chính là tên sát nhân livestream kia, tiến triển vụ án vô cùng thuận lợi.
Chỉ tiếc trước khi kết án, căn phòng thuê kia không thể ở được nữa.
Tôi đứng trong hành lang, nhìn niêm phong dán trên cửa mà phát sầu, nghĩ một lát, lấy điện thoại gọi cho Giang Hạo Ngôn.
“Anh đến chưa?”
“Lên taxi rồi, nhớ tôi à?”
Trong giọng nói của Giang Hạo Ngôn có niềm vui không kìm nén được, tôi cũng cười theo.
“Đúng đó, nhanh lên.”
Tôi cũng không thể tự bỏ tiền túi ra thuê khách sạn được, lại có ai thanh toán cho tôi đâu.
Tôi xoay người đi xuống lầu, hai anh em Lý Tầm theo sau mông tôi.
“Đại sư, cô đợi chút đã, hay là cô ở nhà chúng tôi đi?”
“Mọi người đều nói Hoàng Đại Tiên thù dai nhất, chúng tôi đắc tội nó rồi, sau này nó có tìm chúng tôi báo thù không?”
“Cô không thể cứ thế đi được, đại sư!”
“Không cần sợ, trước khi nó tìm các người báo thù, tôi sẽ xử lý nó trước.”
“Nếu thật sự có chuyện thì gọi điện cho tôi.”
Tôi lấy điện thoại ra, quét mã kết bạn với Lý Tầm, cách đó không xa bỗng vang lên một tiếng gọi.
“Kiều Mặc Vũ!”
Tôi ngẩng đầu nhìn, Giang Hạo Ngôn kéo một chiếc vali, chạy như bay về phía tôi.
Tóc mái trước trán hắn bị gió nhẹ thổi tung lên, để lộ xương mày sáng sạch, cứng cáp, cùng một đôi mắt như sao sáng lấp lánh ý cười.
12.
Chị Lông Gà ngây người.
“Đây là bạn trai cô à?”
“Không phải, bạn học của tôi, bạn bè bình thường.”
Tôi kéo cánh tay Giang Hạo Ngôn.
“Cuối cùng anh cũng tới rồi, đi, đưa tôi đi thuê phòng.”
Lý Tầm: “Phụt, bạn bè bình thường?”
“Đại sư Kiều, tôi cũng muốn làm bạn bè bình thường của cô.”
Giang Hạo Ngôn lập tức lộ vẻ cảnh giác.
“Đây là ai?”
“Hàng xóm ở đối diện, không quan trọng.”
“Giang Hạo Ngôn, mau đưa tôi đến khách sạn, tôi không chờ nổi nữa.
”
Tro bụi của người giấy trong vòng mười hai canh giờ có thể thông qua bí pháp truy ra địa chỉ của người thi thuật, muộn hơn nữa thì không được.
Bên cạnh có hai người phụ nữ trung niên đi ngang qua, nghe thấy chúng tôi nói chuyện, vẻ mặt hóng hớt dừng bước.
“Chậc chậc, người trẻ bây giờ, ra cái thể thống gì nữa.”
“Bà đừng nói vậy, bà nhìn cậu em đẹp trai này đi, nếu là tôi, tôi cũng không chờ nổi.”
“Chậc, nhìn thế này, bà đừng nói, đúng là bà đừng nói, hì hì hì.”
Hai người cùng nhau cười khúc khích, tai Giang Hạo Ngôn trong nháy mắt đỏ bừng, xấu hổ đưa tay gãi đầu.
Đợi đến khi chúng tôi bắt taxi tới khách sạn, vệt đỏ trên vành tai hắn vẫn chưa biến mất.
Tôi mở ba lô, lấy từ bên trong ra vải vàng và lư hương, bố trí một pháp đàn đơn giản.
Tôi đổ đống tro người giấy bị đốt vào trong tách trà, dùng chu sa viết bùa truy hồn lên giấy vàng, đốt lên rồi ném vào trong tách.
Sau đó kéo tay Giang Hạo Ngôn qua, cắn một cái lên đầu ngón tay hắn.
Đôi tai của Giang Hạo Ngôn vừa mới hết nóng lập tức lại đỏ lên.
Máu tươi nhỏ vào tro bụi, không lập tức bị hấp thu, mà không ngừng lăn lộn trong tách trà, nổi bọt ùng ục.
Tôi lấy một tờ giấy vàng khác, qua loa gấp thành hình người giấy, sau đó dùng bút lông chấm vào giọt máu kia, điểm ba điểm lên trên.
“Giang Hạo Ngôn, thổi một hơi vào nó.”
“Hả? Ừm.”
Giang Hạo Ngôn không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.
Một hơi thổi ra, người giấy trong lòng bàn tay tôi lập tức sống dậy, nó lắc lư đứng lên từ lòng bàn tay tôi, nhảy lên vai Giang Hạo Ngôn.
13.
“Đây là thuật khôi lỗi rất đơn giản, người giấy này dính khí huyết của anh, nếu nó bị hủy, thân thể anh sẽ bị ảnh hưởng một chút.”
“Nhưng không sao, anh còn trẻ, dưỡng mấy ngày là khỏe thôi.”
Không giống tôi, tuy tôi nhỏ hơn anh vài tháng, nhưng trải qua nhiều chuyện rồi, linh hồn tôi đã già nua và thế tục, không thể tiếp tục dung túng cho cơ thể mình chịu tổn thương nữa.
Tôi kể sơ qua cho Giang Hạo Ngôn những chuyện xảy ra mấy ngày nay.
“Con chồn vàng bỏ trốn kia tu vi không thấp, sau này chắc chắn còn ra ngoài hại người nữa, chúng ta nhất định phải sớm bắt được nó.”
Sau tháng Mười, thời tiết tuy vẫn chưa quá lạnh, nhưng ban đêm ở miền Bắc buông xuống đặc biệt sớm.
Dưới sự chỉ dẫn của người giấy, chúng tôi đi tới một thôn làng, thôn nằm ở ngoại ô phía Bắc, nhà nào nhà nấy đều có một sân lớn, trên lối đi bên ngoài, cách mấy trăm mét mới có một ngọn đèn đường.
Tôi và Giang Hạo Ngôn đi tới ngoài sân một nhà, người giấy bay qua dán lên cửa lớn rồi không động đậy nữa.
Tôi đi tới, đưa tay gõ cửa phòng.
“Dì à, cái thứ Lý Gia Gia ấy, dì đừng thấy bình thường nó hổ báo cáo chồn, lúc đó nó cũng bị dọa ngốc luôn rồi.”
Chaporia
Bình Luận (0)