20px

Ta bị hắn chọc cười, lại hỏi: “Vậy vạn nhất lại gặp phải đăng đồ tử thì sao?”

Hắn hếch hếch cằm, nụ cười mang theo vài phần trương dương: “Nàng mang theo ta bên mình, để xem kẻ nào không có mắt dám sán lại gần. Vương thị ở Thái Nguyên cộng thêm Cố thị ở Lâm An, lại có Hoàng hậu nương nương cùng cữu phụ của ta chống lưng, ta ngược lại còn mong có kẻ không có mắt tìm tới, vừa vặn để ta hoạt động gân cốt chút chút.”

Ta nhìn dáng vẻ ý khí phong phát của hắn, tảng đá đè nặng trong lòng bao lâu nay, bỗng nhiên nhẹ đi rất nhiều.

Ngày hôm ấy đi đánh mã cầu, ta mặc một bộ kị trang màu thạch lựu đỏ, trên tóc cài cây bộ dao bằng xích kim, dưới ánh mặt trời rực rỡ như rạn mây triều buổi sớm.

Bản thân ta còn có chút bất an, sợ quá mức chiêu dao, hắn lại đi quanh ta tận ba vòng, tặc tặc tán thưởng: “Mỹ, chân mỹ. Cố Trường Ninh ta kiếp trước là tu nấy cái phúc phận gì, mới có thể cưới được một vị mỹ nhân như thế này chứ?”

Tới mã cầu trường, quả nhiên dẫn đến không ít ánh mắt dòm ngó.

Có kinh diễm, có hiếu kỳ, cũng có kẻ chua loét.

Có kẻ sán lại gần, nửa thật nửa giả nói: “Cố công tử thật tốt phúc khí nha, mỹ nhân như Vương nhị cô nương đây, phải trông cho kỹ vào, chớ để người ta bắt cóc mất.”

Cố Trường Ninh ha ha đại cười, một tay ôm lấy vai ta, sảng khoái cất giọng: “Trông kỹ? Ta còn ba không được nàng ra ngoài đi lại nhiều hơn, để cho tất cả mọi người đều nhìn xem, vị hôn thê của ta đẹp đẽ đến mức nào. Mấy kẻ mở miệng chua loét kia, chẳng qua là vì nhãn hồng ghen tị mà thôi — ăn không được bồ đào thì chê bồ đào chua, ta hiểu rõ.”

Hắn nói đến thản thản đãng đãng, ngược lại khiến cho những kẻ nói lời chua ngoa phải thẹn thùng ngậm miệng.

Trên đường trở về nhà, ta nhịn không được hỏi hắn: “Chàng thật sự không giới ý người khác nhìn ta sao?”

“Giới ý cái gì?” Hắn cưỡi trên lưng ngựa, nghiêng đầu nhìn ta, ánh nhật quang mạ lên mặt hắn một lớp kim sắc chói lọi, “Nàng là vị hôn thê của ta, chứ có phải tù phạm của ta đâu. Người khác nhìn, đó là do người khác có nhãn quang; nàng bằng lòng gả cho ta, đó là phúc khí của ta. Chuyện này có gì mà phải giới ý chứ?”

Hắn lại bồi thêm một câu: “Hơn nữa, nàng sinh ra xinh đẹp cũng đâu phải lỗi của nàng.

Nếu có kẻ vì nàng xinh đẹp mà động oai tâm tư, sai là ở người khác, không phải nàng. Cái đạo lý này, năm ta năm tuổi đã hiểu rồi.”

Lớp xiềng xích vô hình trên người, cứ thế mà tan biến một cách thần kỳ.

14

Tần Húc cùng tộc tỷ sau khi định hôn, còn được ngoại nhân ca tụng quả nhiên là bực đoan phương quân tử.

“Tần gia cưới vợ, quả nhiên trọng đức không trọng sắc.”

Trong lòng ta phát nghẹn, thấy nhãn quang của những người đó cũng chỉ đến thế mà thôi.

Hạng ngụy quân tử, giả thanh cao như Tần Húc, cũng đáng để được truy phượng sao?

Nhưng tộc tỷ lại cười nói: “Đây là chuyện tốt nha, như vậy huynh ta vì danh tiếng của mình, cũng không dám chê bai gương mặt bình bình vô kỳ này của tỷ nữa.”

Ta có chút chấn kinh, trên thế gian này, đáng bực có nam tử không trọng ngoại biểu thật sao?

Cố Trường Ninh khẽ xì một tiếng: “Ta là nam tử, nam tử mới là kẻ hiểu nam tử nhất. Tần Húc kia, huynh ta sớm muộn gì cũng sẽ hối hận.”

Tần Húc có hối hận hay không ta không biết, phái phản biến thời gian gần đây ra vào các loại trường hợp, số lần đụng mặt ta ngược lại ngày một nhiều hơn.

Ánh mắt chàng nhìn ta, giống hệt như con mèo bị dẫm phải đuôi vậy.

Chính là khi nhìn thấy ta cùng Cố Trường Ninh xuất song nhập đối, ngọn lửa đố kị trong mắt chàng, có cách xa ba con phố cũng đều nhìn thấy được.

Lần đầu tiên đụng phải, là ở trên một buổi tịch yến của nhà vị Các lão nào đó.

Ngày hôm ấy ta cùng Cố Trường Ninh đồng đi phó yến, tịnh kiên nhi tọa, ngôn tiếu yến yến.

Tần Húc vừa vặn cũng có mặt trên tiệc, ngồi ở phía đối diện, ánh mắt âm trầm như tẩm độc.

Rượu quá ba tuần, chàng bỗng nhiên đứng dậy, bưng chén rượu bước tới, âm dương quái khí mở miệng: “Vương nhị cô nương thật tốt hưng trí nha, mới đổi gả chưa được mấy ngày, đã vội vã xuất đầu lộ diện rồi sao? Cấp bách đến mức không nỡ chờ đợi thế này, đảo giáo người ta hoài nghi, có phải đã sớm cùng Cố công tử có cái gì…”

Lời còn chưa dứt.

Chén rượu của Cố Trường Ninh “bạch” một tiếng đặt mạnh xuống bàn, toàn bộ tịch diện lập tức yên tĩnh lại.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...