Ta đứng ở giữa sảnh, bất ty bất kháng nhìn bà ta: “Bởi vì lệnh lang đương nhai chặn đường đi của ta, còn quấy rối ta, ta mới động thủ đánh huynh ấy.”
Mẫu thân bừng bừng nổi giận: “Còn có chuyện như thế này sao?”
Sự thịnh khí lăng nhân của Tần phu nhân chợt khựng lại.
Tần Húc trợn to mắt, vội vàng nói: “A Vũ, đều là ngộ hội…”
Ta nhìn Tần phu nhân, từng chữ từng câu nói: “Ngày hôm ấy, đứa nhi tử vốn nổi tiếng là đoan phương quân tử của bà, chẳng biết vì cớ gì lại chặn đường đi của ta, ngôn ngữ khinh phù, cử chỉ vô lễ. Nha hoàn hộ vệ của ta đều nhìn thấy rõ ràng, đầy phố người ta cũng có thể làm chứng.”
Sắc mặt Tần phu nhân lúc xanh lúc trắng.
“Ngươi hồ thuyết!” Tần Húc mãnh liệt đứng lên, “Ta căn bản không có…”
“Lệnh lang không chỉ ngôn ngữ khinh phù, ngoài miệng còn bất can bất tịnh.”
Khuôn mặt Tần Húc trướng lên đến đỏ bừng, nhất thời luống cuống tay chân.
Tần phu nhân nhìn ra sự tâm hư của nhi tử, nhưng không chịu nhận thua, cười lạnh một tiếng: “Cho dù nhi tử ta có nói vài câu chuyện, thì đã làm sao? Các ngươi từ nhỏ cùng nhau lớn lên, nói vài câu chuyện thì có gì to tát? Đáng để ngươi đương nhai đánh người như vậy sao?”
Thanh âm của ta cũng lạnh lẽo xuống: “Tần phu nhân, đối với bà mà nói, hành vi của lệnh lang chỉ là chuyện vô thương đại nhã. Nhưng đối với ta mà nói, lệnh lang chính là một kẻ bất tri liêm sỉ, cử chỉ khinh phù ngụy quân tử. Ta đánh huynh ấy, vẫn còn là đánh nhẹ đấy.”
“Ngươi phóng túng!” Tần phu nhân tức đến mức toàn thân run rẩy.
“Ta đánh huynh ấy, là thay Tần gia che giấu cái xấu xí.” Ta nhìn chằm chằm bà ta, tự tự thanh tích, “Bằng không, thực sự muốn náo lớn chuyện ra, mất mặt chính là Tần gia các người rồi.”
Tần phu nhân mãnh liệt vỗ mạnh xuống án trác: “Phóng túng! Ngươi tính là cái thứ gì, mà cũng dám giáo huấn ta?”
“Lý thị, bà tính là cái thứ gì? Dám ở trên địa bàn Vương gia ta chỉ trích khuê nữ của ta?” Thanh âm mẫu thân hàm sương, dùng ánh mắt ép chế vị Tần phu nhân đang bạo nộ kia, nhìn sang Tần Húc, ngữ khí băng lãnh: “Tần Húc, A Vũ nhà ta sở ngôn, có chỗ nào bất thực không?”
Tần Húc ánh mắt dốc loáng thoáng, không dám nhìn mẫu thân ta.
Tần phu nhân vậy mà vẫn ngẩng cổ lên, nói là ta cố ý câu dẫn nhi tử bà ta, nói ta trời sinh hồ mị, quen thói câu dẫn người khác, nhi tử bà ta chỉ là nhất thời bất sát, bị ta toán kế mà thôi.
Hạng người như Tần phu nhân, đem nhi tử mình coi như bảo bối, coi cô nương nhà người ta như cỏ rác, ta tận mắt chứng kiến, không có mười người thì cũng phải có tám người như vậy.
Ta cũng không dục cùng bà ta đánh miệng giặc, chỉ buông một câu: “Nếu phu nhân đã nhận khả đối với phẩm tính của lệnh lang đến thế, vậy thì chúng ta cứ náo lên công đường đi, biện cái thị phi khúc trực cho rõ ràng.”
Tần phu nhân thẹn quá hóa giận: “Vương Phù, ngươi chớ có quá phận! Chính ngươi câu dẫn nhi tử ta trước, nay lại đảo đả nhất bạt…”
Ta cười lạnh một tiếng: “Nếu nói câu dẫn, đảo bằng hỏi thử đứa nhi tử ngoan của bà xem, tại sao đã định hôn rồi mà trong lòng vẫn còn đi điếm ký thê muội nhé. Chuyện này truyền ra ngoài, không biết là cô nương Vương gia bất kiểm điểm, hay là công tử Tần gia vô đức hạnh đây?”
“Ngươi, ngươi…” Tần phu nhân chỉ tay vào ta, môi mấp máy nửa ngày, chung quy nặn ra một câu, “Một bàn tay không thể vỗ nên tiếng!”
17
Cái câu nói kia lại tới nữa rồi.
Một bàn tay không thể vỗ nên tiếng.
Cảm giác cái lớp xiềng xích vô hình kia lại một lần nữa tròng lên trên người, khiến ta động đàn bất đắc, uất ức lại thống khổ.
Trước kia Tần Húc động một chút là lại lấy cái câu này ra để chặn họng ta.
Ta bị đăng đồ tử quấy rối, chúng nhân đều đang an ủi ta, chàng lại nói: “Một bàn tay không thể vỗ nên tiếng, nàng làm sao không tự phản tỉnh chính mình đi?”
Có người ở sau lưng nghị luận ta, bảo ta trưởng thành thành cái dạng này, chính là bất an vu thất.
Chàng nghe xong, phi đán không thay ta xuất đầu, phản nhi chạy tới mắng ta.
“Nàng nếu không chiêu dao, người khác sao có thể nói nàng? Một bàn tay không thể vỗ nên tiếng.”
Mỗi một lần cùng chàng giải thích, tranh biện, vĩnh viễn đều là cái câu nói này tới chặn họng ta.
Một bàn tay không thể vỗ nên tiếng.
Chaporia
Bình Luận (0)