20px

Biến béo lên sau Tần Húc, chân là nhất ngôn nan tận.

Mặt tròn như cái mâm, cằm xếp hai tầng, ngũ quan vốn dĩ còn tính là phân minh nay bị phì nhục nén thành một đoàn, cả người giống như một chiếc bánh màn thầu phát diện vậy.

Cùng tịch Cố Trường Ninh tọa ở bên người ta, một thân trường sam màu nguyệt bạch, mày mắt như họa, phong tư trác nhiên.

Hai người ngẫu nhiên đụng mặt, giản trực là cái sự phân biệt giữa thiên nga và vịt đất phì.

Cơ mà Tần Húc hào vô tự tri chi minh.

Trong tiệc tân khách thôi bôi hoán trản, chàng không biết từ lúc nào len lén chuồn ra ngoài, thừa dịp ta đi tới hậu viện, đem ta chặn đứng dưới cây gốc phượng già nơi hậu viện.

“A Vũ.” Chàng mở miệng, thanh âm sa ách, mang theo một luồng bi thương cố ý, “Ta hối hận rồi, ta chân chính hối hận rồi.”

Chàng giơ tay muốn tới bắt lấy ta.

Ta lui sau một bước, lạnh lùng nhìn chàng.

Chàng không hề phát hiện ra sự chán ghét của ta, tự cố tự mà khuynh tố ra, thanh âm thậm chí mang theo vài phần khóc nghẹn đãng khí hồi tràng: “A Vũ, ta thừa nhận, ta cũng hiếu sắc. Ta thừa nhận nàng sinh ra quá mức xinh đẹp, ta hận ánh mắt người khác nhìn nàng… Cho nên ta mới có thể như vậy chỉ trích nàng.”

“Ta càng sợ bị người ta nói là tham luyến mỹ sắc, Tần gia ta đời đời thanh lưu, không thể làm hỏng danh tiếng… Đặc biệt là mẫu thân, bà luôn nói, cưới vợ đương cưới hiền, bảo nàng trường đắc xinh đẹp như vậy, thiên sinh hồ mị dạng, tỳ khí lại lớn, đi khắp nơi chiêu dao, nếu không ở trước khi thành thân đem nàng áp phục, sau khi thành thân sẽ bị nàng dắt mũi dẫn đi…”

“Mẫu thân nói rồi, nếu trước khi thành thân không cách nào thuần phục được nàng, liền không để nàng tiến môn… Ta như vậy ước thúc nàng, cũng là vì để nàng đạt được sự nhận khả của mẫu thân mà thôi…”

Chàng nói đến tình chân ý thiết, hốc mắt phiếm hồng, phảng phất như chính mình mới là kẻ chịu hết thảy uất ức vậy.

Ta nhìn chàng, trong lòng không có lấy một tơ ba động.

Bản lai như thử.

Hóa ra tất cả cái sự “vì muốn tốt cho nàng”, chẳng qua chỉ là một trường thuần hóa cục do chàng cùng lão nương của chàng liên thủ làm ra mà thôi.

Sợ ta quá mức chói mắt, sợ áp không nổi ta, sợ ngoại nhân thuyết tam đạo tứ, cho nên phải đề tiền đem ta nắn bóp uốn nắn.

Chân là vừa ti tiện, lại vừa khả tiếu.

Dư quang của ta liếc thấy tộc tỷ đang từ phía du lang bên kia không khẩn không mạn bước đi qua đây, bèn bất động thanh sắc lại lùi sau nửa bước.

Tần Húc lại tưởng là ta thối súc, mãnh liệt lao bổ lên trước tới bắt lấy tay ta: “A Vũ, chớ đi! Ta một mực đều là thích nàng đấy! Ta thừa nhận, ta cũng là gã nam tử thiển cận… Đầu tiên là ta trư du mông tâm, tưởng là nàng sẽ cậy vào mỹ mạo mà tác oai tác phúc…”

“Chát!”

Cái tát kết kết thật thật vả trên mặt Tần Húc, thanh âm thanh thúy giống như bẻ gãy một cành cây khô vậy.

Tần Húc bị đánh đến mức ngớ người một khoảnh khắc, che mặt nhìn ta, trong mắt lóe lên vẻ bất khả tư nghị.

“Đã nói trước là trọng đức không trọng sắc đâu rồi?”

“Đầu tiên chàng mở miệng ra là nói ta là họa thủy, sợ ta khắp nơi chiêu dao, mang lại phiền toái… Nay làm sao lại không sợ nữa rồi?”

“Chát!”

Cái tát thứ hai, vững vàng rơi trên bên mặt còn lại của chàng.

“Ta đẹp đẽ như thế, mà chàng lại xú xí như thế, chàng phối được với ta sao?”

Tần Húc bị đánh đến mức lệch cả đầu qua một bên, cả người đờ ra tại chỗ, trên mặt hai cái thủ ấn đỏ rực, khôi hài chí cực.

“A Vũ, ngươi…”

Ta dùng cằm nỗ nỗ về phía sau lưng chàng: “Chàng còn là nghĩ xem, làm sao cùng tộc tỷ ta giao đãi đi thôi.”

Chàng mãnh liệt quay đầu, đập ngay vào mặt liền đón nhận cái tát vang dội.

“Đã nói trước là trọng đức không trọng sắc đâu rồi?” Giọng tộc tỷ thanh âm băng lãnh, “Đầu tiên Tần gia các người từ trên xuống dưới, mở miệng ra là bảo cưới vợ trọng đức không trọng sắc. Ta lúc này mới thoái cái hôn sự của Cố gia, gả cho chàng. Nay chàng đảo đối với ta nói, chàng tham luyến mỹ sắc sao?”

Tần Húc hoảng loạn thần trí, kết kết ba ba giải thích: “Nương, nương tử, ta không phải cái ý tứ đó… Ta chỉ là hiện tại mới chính thị nội tâm ý nghĩ của bản thân mà thôi.”

“Chát!”

Cái tát thứ hai, tái độ rơi trên bên mặt còn lại của chàng.

“Cái hạng ngụy quân tử, giả thanh cao như chàng, ta coi như là nhìn thanh sở chàng rồi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...