Tôi im lặng vài giây.
Rồi lắc đầu.
“Không.”
Câu trả lời rất nhẹ.
Nhưng dứt khoát.
Anh ta như bị rút cạn sức lực.
Tôi nói tiếp: “Thẩm Ký Minh, tôi từng thật sự yêu anh.”
“Yêu đến mức sẵn sàng giấu mình trong bóng tối.”
“Yêu đến mức nhìn anh đối xử tốt với người khác, tôi vẫn tự lừa mình rằng anh có nỗi khổ.”
“Yêu đến mức từ chối rất nhiều cơ hội vốn thuộc về tôi.”
“Nhưng tình yêu như vậy, tôi chỉ có thể cho một lần.”
“Sau này, tôi sẽ không vì bất kỳ ai mà lùi lại nữa.”
Anh ta đỏ mắt.
“Anh hiểu.”
Tôi mỉm cười nhạt.
“Anh không cần hiểu.”
“Anh chỉ cần nhớ, người từng bỏ lỡ tôi là anh.”
Nói xong, tôi xoay người rời đi.
Lần này, anh ta không gọi tôi lại.
Ba tháng sau.
Tuyến T028 chính thức trở thành tuyến bay kiểu mẫu của công ty.
Tôi được mời tham gia buổi phỏng vấn nội bộ về nữ phi công và thăng tiến nghề nghiệp.
Người phỏng vấn hỏi tôi: “Cơ trưởng Giản, rất nhiều người nói cô là ví dụ điển hình cho việc phụ nữ trong ngành hàng không có thể tự mình đứng ở vị trí dẫn đầu. Cô có điều gì muốn nói với những cô gái trẻ đang học bay không?”
Tôi nhìn vào ống kính.
Sau lớp kính phòng quay, tôi thấy bóng mình trong bộ đồng phục trắng.
Bình tĩnh.
Tự tin.
Không còn là cô gái từng vì một tin nhắn của Thẩm Ký Minh mà mất ngủ cả đêm.
Tôi cầm micro, chậm rãi nói:
“Đừng bao giờ vì muốn trở thành người quan trọng trong cuộc đời ai đó mà quên mất mình cũng có thể trở thành truyền kỳ.”
“Đừng sợ rời khỏi một người từng khiến bạn đau.”
“Bầu trời rất rộng, đường bay rất dài.”
“Người không biết trân trọng bạn, chỉ là một điểm dừng sai.”
“Còn cuộc đời bạn, không cần hạ cánh ở nơi không thuộc về mình.”
Buổi phỏng vấn được đăng lên trang nội bộ, sau đó lan ra ngoài mạng xã hội.
Rất nhiều người để lại bình luận.
“Cơ trưởng Giản ngầu quá.”
“Đây mới là nữ chính sảng văn đời thực.”
“Người yêu cũ chắc hối hận xanh ruột.”
“Phụ nữ không phải sinh ra để làm cơ phó cuộc đời của ai cả.”
Tôi không biết Thẩm Ký Minh có xem được hay không.
Nhưng sau đó, tôi nghe nói anh ta từng đứng rất lâu trước màn hình lớn ở sảnh công ty, nơi đang phát lại đoạn phỏng vấn của tôi.
Có đồng nghiệp nói, anh ta nhìn câu cuối cùng rất lâu.
“Phụ nữ không phải sinh ra để làm cơ phó cuộc đời của ai cả.”
Ngày hôm đó, anh ta đứng ở đó đến khi màn hình chuyển sang quảng cáo chuyến bay khác.
Sau đó lặng lẽ rời đi.
Còn tôi, tối hôm ấy vừa hoàn thành một chuyến bay dài trở về.
Máy bay hạ cánh an toàn trong ánh hoàng hôn đỏ rực.
Khi cửa khoang mở ra, cơ phó trẻ quay sang nhìn tôi, ánh mắt sáng lấp lánh.
“Cơ trưởng Giản, chuyến bay hôm nay quá hoàn hảo.”
Tôi tháo tai nghe, nhìn bầu trời ngoài cửa sổ.
Mây cuối ngày phủ một tầng vàng rực lên đường băng.
Tôi mỉm cười.
“Không có chuyến bay nào hoàn hảo tuyệt đối.”
“Chỉ có người luôn chuẩn bị để xứng đáng với bầu trời.”
Cơ phó trẻ gật đầu thật mạnh.
Tôi đứng dậy, chỉnh lại mũ cơ trưởng.
Khoảnh khắc bước ra khỏi buồng lái, tôi bỗng thấy lòng mình nhẹ như gió.
Tôi không còn là người đứng sau ai.
Không còn là bí mật của ai.
Không còn là phương án dự phòng của ai.
Tôi là Giản Vãn.
Cơ trưởng Giản.
Người từng bị bỏ lại trong một đoạn tình cảm cũ, nhưng đã tự tay lái cuộc đời mình bay về phía bầu trời rộng lớn hơn.
Và từ rất lâu sau này, mỗi khi có người nhắc lại chuyện Thẩm Ký Minh và Lâm Chỉ San, tôi cũng chỉ cười nhạt.
Bởi vì với tôi, họ đã không còn là vết thương.
Mà chỉ là một đoạn nhiễu động ngắn ngủi trong hành trình bay dài.
Vượt qua rồi, trời sẽ quang.
Bay tiếp thôi.
Chaporia
Bình Luận (0)