
Giới Thiệu
Mẹ luôn nói tôi là một đứa ngủ như ch/e/t.
Bởi vì tôi thường xuyên ngủ gật bất thình lình khi đang học, đang ăn cơm, thậm chí cả lúc băng qua đường.
Cô chủ nhiệm từng khuyên mẹ nên đưa tôi đến bệnh viện kiểm tra.
Nhưng mẹ chỉ khịt mũi xem thường.
“Chẳng qua là tối nào cũng ôm điện thoại chơi thôi!”
Sau đó, điện thoại của tôi bị tịch thu.
Ổ khóa cửa phòng bị tháo bỏ.
Chỉ cần thấy tôi buồn ngủ là sẽ bị tát.
Tôi không muốn bị đánh.
Cũng không muốn mẹ tức giận.
Thế là tôi bắt đầu véo đùi, giật tóc, thậm chí uống cả dầu gió.
Nhưng một khi cơn buồn ngủ kéo đến, chẳng thứ gì có thể ngăn nổi.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)