Nói Đi Là Đi/Chương 7C. 7
20px

“Có phải gặp chuyện ngoài ý muốn gì không? Bây giờ anh đặt vé máy bay, đừng sốt ruột, đợi anh qua đó rồi nói tiếp…”

“Không phải đâu Chu Đình An.”

Tôi đứng bên đài phun nước ngoài nhà hàng, nhìn anh bên trong cửa kính buông dao nĩa đứng dậy, bóng dáng bước nhanh ra ngoài.

Chỉ cảm thấy trong lòng có một vị ngọt chua xót bỗng lan tràn.

“Anh nhìn ra ngoài đi, thấy đài phun nước không?”

Chu Đình An dừng bước, xoay người nhìn về phía tôi.

Tôi cười với anh, ra sức vẫy tay: “Chu Đình An, em ở đây!”

Trong nhà hàng bóng người chồng chéo.

Nhưng trong mắt tôi chỉ nhìn thấy bóng dáng anh.

Anh cầm điện thoại, bước nhanh về phía tôi.

Đi được vài bước, dứt khoát chạy hẳn lên.

Hoàng hôn buông xuống, ánh chiều tà đẹp như tranh.

Gió cuốn vạt áo khoác của anh, để lộ đôi chân dài đến quá đáng.

Anh cười với tôi, đôi mắt hơi đỏ.

Đẹp trai đến mê hoặc lòng người, khiến tôi hoàn toàn rung động.

Cho đến khi anh dùng sức ôm tôi vào lòng, thật chặt, khóa chặt trong vòng tay.

“Trần Lạc Sơ.”

Anh nâng mặt tôi lên, hôn tôi có chút mạnh mẽ.

Hôn đến cuối cùng, lại khẽ cắn lên môi tôi một cái.

“Trần Lạc Sơ, em có biết không…”

“Biết gì?”

“Anh hận em chết đi được.”

Chu Đình An giơ tay che mắt tôi, lại khẽ hôn lên dấu răng nhàn nhạt trên môi tôi: “Nhưng anh càng yêu em hơn, Trần Lạc Sơ.”

19

Sau khi tôi và Chu Đình An đăng ký kết hôn, chúng tôi tạm thời định cư ở Cảng Thành.

Tháng thứ hai sau khi chúng tôi kết hôn.

Một người bạn thân nhất của Phó Hàn Châu bỗng gọi điện cho tôi.

“Chị dâu, bây giờ chị có tiện không?”

“Có chuyện gì sao?”

“Là thế này chị dâu, tối nay Hàn Châu hẹn mấy người bạn chúng tôi uống rượu, bây giờ cậu ấy say rồi.”

“Chỉ là sau khi say, cũng không chịu để chúng tôi đưa cậu ấy về…”

“Các anh có thể gọi điện cho bên nhà họ Phó, hoặc tìm Tô Hà đón anh ta.”

Tôi nhìn cánh cửa phòng tắm đóng chặt một cái, nhẹ giọng mở miệng ngắt lời.

“Chị dâu… Hàn Châu không cho, vừa rồi cậu ấy bỗng gọi tên chị.”

Tôi chỉ cảm thấy buồn cười.

Nếu tôi chưa ly hôn với hắn.

Nếu bây giờ Tô Hà chưa khôi phục độc thân.

Người hắn gọi chắc hẳn sẽ là tên Tô Hà.

Có một loại đàn ông, bọn họ dường như vĩnh viễn chỉ biết yêu người phụ nữ đã rời khỏi họ.

Tôi ngắt lời người bạn kia.

“Sau này vẫn gọi tôi là Trần Lạc Sơ đi.”

“Hơn nữa, tôi và Phó Hàn Châu đã ly hôn từ lâu rồi, cho nên chuyện của anh ta không thuộc phạm vi tôi quản nữa nhé.”

Nói xong, tôi không đợi người bên kia nói thêm gì đã trực tiếp cúp điện thoại.

Tôi vừa cúp điện thoại, Chu Đình An đã từ phòng tắm đi ra.

“Điện thoại của ai vậy?”

Anh chỉ hỏi một câu rất tự nhiên.

Tôi cũng vô cùng thờ ơ đáp một câu: “Người không quan trọng.”

Nói rồi thuận tay lấy khăn muốn lau khô cho anh.

Chu Đình An lại nhận lấy từ tay tôi: “Không cần em làm những việc này.”

“Cũng đâu có mệt.”

Anh lau khô tóc vài cái, cười với tôi: “Vậy cũng không cần, ở bên anh, em không cần làm gì cả.”

Nhưng anh lại rất kiên nhẫn sấy khô mái tóc dài cho tôi, mỗi ngày.

“Anh không thấy phiền sao?”

Chu Đình An bật gió ấm mức trung bình, nghe vậy chỉ dịu dàng nhìn tôi một cái: “Anh mới không phải kiểu người ở trong phúc mà không biết hưởng.”

“Chồng ơi.”

Tôi không nhịn được xoay người ôm lấy anh, ngẩng mặt đòi anh hôn.

Chu Đình An liền cúi đầu hôn tôi, nhưng lại kiềm chế dừng lại: “Đợi sấy khô tóc đã, nếu không sẽ đau đầu.”

Tôi giận dỗi anh, lại không nhịn được sờ cơ bụng cứng rắn trên eo anh: “Cũng chỉ có anh, đến lúc này rồi mà vẫn chờ được.”

20

Sau khi kết hôn và hưởng tuần trăng mật xong, tôi và Chu Đình An cùng trở về Bắc Kinh.

Ngoại trừ người thân thân thiết nhất và bạn thân nhất.

Bên Bắc Kinh không có mấy người biết chuyện tôi kết hôn.

Mà chúng tôi cũng dự định tổ chức một hôn lễ ở Bắc Kinh.

Dù sao gia đình tôi và Chu Đình An đều ở bên này.

Gặp lại Phó Hàn Châu là trong tiệc mừng thọ của một bậc trưởng bối.

Vị trưởng bối đó quan hệ với nhà chúng tôi bình thường, nhưng quan hệ với cha mẹ Chu Đình An lại rất tốt.

Cho nên Chu Đình An dẫn tôi cùng tham gia.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...