Trái tim tôi thật sự đã chết rồi.
Phó Hàn Châu xoay người kéo Phó Tư Thần đi ra ngoài.
Nhưng Phó Tư Thần bỗng khóc lớn, vùng khỏi tay hắn.
“Con không muốn đi với bố, con muốn mẹ.”
“Mẹ, con không chơi game nữa, con biết sai rồi, mẹ về đi.”
Phó Tư Thần chạy tới, nắm chặt tay tôi không chịu buông.
Không thể phủ nhận, tôi vẫn sẽ khó chịu, vẫn sẽ đau lòng.
Nhưng tôi cũng biết, cả đời này tôi sẽ không quên ngày hôm đó.
Khi tôi bất lực nhất, con tôi lại lạnh lùng và ích kỷ xoay người rời đi như vậy.
Nếu tôi không thể gắng gượng qua được, cứ thế chết đi thì sao?
“Phó Tư Thần, về với bố con đi.”
“Bất kể con là trẻ con hay người lớn, đều phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình.”
“Không, con không về, mẹ, con muốn ở bên mẹ, con không muốn xa mẹ.”
Phó Tư Thần khóc lóc làm ầm không ngừng.
Nó dường như thật sự biết sợ rồi, biết sai rồi.
Bởi vì ngày hôm đó, nó bị bệnh nhập viện, là Tô Hà chăm sóc nó.
Nhưng sau khi nó ngủ, nó bị tiếng Tô Hà gọi điện đánh thức.
Nó nghe thấy Tô Hà nói.
“Tại sao tôi phải ở đây chăm sóc con của người khác, không lo cho con ruột của mình?”
“Nếu không phải để thuận lợi ly hôn, sao tôi có thể lấy lòng đứa trẻ phiền phức này?”
“Phó Tư Thần cũng ngu thật, nó vậy mà còn nói tôi tốt với nó hơn Trần Lạc Sơ.”
“Buồn cười chết mất, người làm mẹ nào không thương cốt nhục của mình mà lại thương con của người khác chứ?”
“Nhưng nó ngu một chút cũng tốt, sau này nếu tôi thật sự gả cho Phó Hàn Châu, nó ngu như vậy, chẳng phải con tôi sẽ bớt một đối thủ sao?”
Thật ra nó nghe không hiểu lắm.
Dù sao những chủ đề này đối với một đứa trẻ năm tuổi quá sâu xa.
Nhưng nó nghe hiểu một câu.
“Người làm mẹ nào không thương cốt nhục của mình mà lại thương con của người khác chứ?”
Đúng vậy, mẹ ruột vẫn tốt hơn mẹ kế.
Nó dường như cũng bắt đầu từ ngày hôm đó, chậm rãi hiểu ra một vài đạo lý.
Cũng chậm rãi nhớ đến những điều tốt đẹp của tôi.
Nhưng tiếc quá, quá muộn rồi.
“Nếu bố con đồng ý, mẹ cũng sẽ về thăm con.”
“Nếu con nhớ mẹ, cũng có thể đến thăm mẹ.”
“Nhưng bây giờ, rất xin lỗi Phó Tư Thần, mẹ phải bắt đầu cuộc đời của chính mình rồi.”
Tôi sờ khuôn mặt nhỏ của nó, nói một câu giống như lần chia tay trước.
“Chúc con may mắn nhé, Phó Tư Thần.”
23
Tôi và Chu Đình An tổ chức một hôn lễ ở Bắc Kinh.
Ngày cưới hôm đó, Phó Hàn Châu và Phó Tư Thần đều đến.
Chỉ là tôi không cho hai người họ vào.
Phó Hàn Châu tặng một món quà rất lớn.
Chu Đình An không nhận, bảo người trực tiếp gửi đến quỹ từ thiện.
Phó Tư Thần cũng chuẩn bị quà cho tôi.
Là đồ thủ công do chính tay nó làm, còn có một tấm thiệp.
Tôi giữ lại tấm thiệp, đồ thủ công thì tặng cho một bạn nhỏ thích nó.
Nghe nói hôm đó, chiếc Rolls Royce của Phó Hàn Châu dừng ngoài địa điểm tổ chức hôn lễ rất lâu cũng không rời đi.
Còn nghe nói sau khi Chu Đình An đưa tôi về nhà, chiếc Rolls Royce đó hình như cũng đi theo đến nhà tân hôn của chúng tôi.
Chỉ là nhà tân hôn của chúng tôi là biệt thự riêng, xe của hắn không vào được.
Khi chúng tôi động phòng hoa chúc, vào lúc triền miên quyến luyến nhất.
Chu Đình An bỗng nói bên tai tôi một câu.
“Lạc Sơ, em nói xem lúc này nếu hắn ở bên ngoài, liệu có ghen đến phát điên không?”
Tôi giận dỗi đá anh: “Đây là sở thích xấu xa gì vậy hả Chu Đình An?”
Chu Đình An nắm lấy mắt cá chân tôi, từng chút đẩy lên cao.
Anh cúi người xuống, hôn tôi thật sâu: “Bởi vì mấy nghìn ngày đêm trước đó, anh cũng từng ghen đến phát điên như vậy…”
“Chu Đình An…”
Tôi hơi đau lòng, không nhịn được ôm chặt lấy anh.
Anh lại dịu dàng hôn bên tai tôi.
“Nhưng sau này sẽ không nữa.”
“Lạc Sơ, sau này người ghen là Phó Hàn Châu hắn.”
“Còn anh, anh sẽ khiến hắn ghen cả đời này, bao gồm cả kiếp sau.”
(Hết toàn văn)
Chaporia
Bình Luận (0)