Dưới ánh trăng tái nhợt, một bóng lưng tóc dài đang ngồi xổm dưới đất và đang lục lọi tìm kiếm thứ gì đó trong di vật của mẹ.
Tôi sợ hãi lùi lại một bước, khuỷu tay chạm vào cửa phòng.
Cô ấy đột ngột đứng dậy, liếc nhìn ra sau rồi nhanh chóng trèo qua cửa sổ trốn ra ngoài.
Vài giây sau tôi mới phản ứng kịp, bật đèn lên rồi cầm điện thoại báo cảnh sát.
Nhà tôi ở tầng một nhưng phòng mẹ tôi không lắp song sắt chống trộm.
Mẹ nói điều kiện gia đình chúng tôi thế này thì trộm cắp cũng chẳng thèm để ý.
Khi cảnh sát đang trên đường đến, tôi đi đến chỗ người đó vừa lục lọi, muốn xem rốt cuộc cô ấy muốn tìm gì.
Dưới đất đều là những thứ mẹ tôi thường dùng, phần lớn tôi đều đã thấy qua.
Ánh mắt tôi dừng lại trên một cuốn tập vẽ đã ố vàng.
Tôi nhớ đó là tập vẽ của em gái.
Hồi nhỏ, con bé thường cầm bút màu vẽ nguệch ngoạc trên đó.
Tôi mở ra thì phát hiện bên trong kẹp một tờ giấy.
Không giống với sự cũ kỹ của tập vẽ, tờ giấy này rất mới, nét chữ trên đó cũng mới viết, là chữ của mẹ tôi.
Bà ấy viết trong đó: “Anh thật nhẫn tâm, tại sao bây giờ mới nói cho tôi biết! Anh đã cướp đi hy vọng sống sót duy nhất của tôi!”
“Anh yên tâm, tôi biết phải làm thế nào rồi.”
Chỉ vỏn vẹn hai câu mà khiến người ta rợn người.
“Anh” trong này, là ai?
Tờ giấy này là một tờ giấy viết thư, trong ký ức của tôi, mẹ tôi đã bắt đầu mua loại giấy này từ nhiều năm trước rồi.
Chẳng lẽ bức thư này vốn định gửi cho ai đó nhưng cuối cùng lại không gửi đi sao?
Chẳng lẽ bao nhiêu năm nay, mẹ tôi vẫn luôn bí mật giữ liên lạc với ai đó chăng?
Và ở một góc khuất mà tôi không hề hay biết, có một người vẫn luôn âm thầm ảnh hưởng đến gia đình tôi, dõi theo cuộc đời tôi, có mối liên hệ ngàn sợi vạn tơ với tôi.
Chẳng lẽ người vẫn luôn ở trong bóng tối này, người nửa đêm xuất hiện trong phòng mẹ tôi này, chính là em gái tôi sao?
Tôi nhìn chằm chằm vào màn đêm vô tận ngoài cửa sổ, tha thiết hy vọng cuối vực sâu là đôi mắt của em gái.
Em gái tôi thật sự vẫn còn sống sao?
Lời xin lỗi đã muộn mười ba năm đó, tôi còn có cơ hội nói trực tiếp với em gái không?
Ngày hôm sau, tôi lại gặp cảnh sát Lý.
Ông ấy vừa gặp mặt, đã hỏi tôi: “Nghe nói tối qua nhà cô xảy ra chuyện gì à?”
“Vâng, nhưng tôi không sao, trong nhà cũng không mất thứ gì.”
Cảnh sát Lý nhấp một ngụm trà: “Là tôi sơ suất rồi, hai hôm nay tôi sẽ giúp cô liên hệ người lắp song sắt chống trộm.”
“Cảm ơn.” Tôi nói lời cảm ơn xong rồi nhìn sang bên cạnh.
Hôm nay trong văn phòng ông ấy có thêm một cô gái, trông có vẻ là sinh viên đại học.
Cô ấy nhìn tôi một cái rồi thăm dò: “Cô là, Từ Giai?”
Tôi gật đầu.
Cảnh sát Lý nói với tôi: “Cô gái này chính là Lưu Oánh mà cô đã nhắc đến hôm qua.”
Tôi nghe thấy cái tên này, từng cảnh tượng vừa mới hồi tưởng lại hôm qua lập tức hiện lên trước mắt.
Tôi đi đến trước mặt cô ấy, kích động nắm chặt lấy cổ áo cô ấy: “Tại sao cô lại muốn hại gia đình tôi! Tại sao lại muốn hại em gái tôi!”
Cảnh sát Lý lập tức đến kéo tôi ra: “Cô đừng kích động vội, nghe cô ấy nói đã.”
Lưu Oánh không hề phản kháng mà cúi đầu xuống.
Một lúc sau, tôi mới nghe thấy cô ấy nói: “Xin lỗi, năm đó tôi cũng không biết mình sẽ phạm phải sai lầm như thế nào…”
“Trưa hôm đó, tôi làm vậy là do bị một người lớn xúi giục!”
“Người lớn đó… Chính là bố cô…” Lưu Oánh ngước mắt lên nói.
“Cô nói gì cơ?” Tôi kinh ngạc nhìn cô ấy.
Rõ ràng Cảnh sát Lý cũng giật mình.
“Tại sao bố tôi lại… Đó là con gái ông ấy mà.”
“Tôi không biết nhưng sự thật là như vậy.”
“Tối hôm trước ngày em gái cô xảy ra chuyện, ông ấy đến nhà tôi chơi bài.”
“Lúc ra về, hình như ông ấy đang bàn bạc gì đó với bố mẹ tôi, cuối cùng gọi tôi lại rồi đưa tôi một trăm tệ, bảo tôi ngày mai giúp ông ấy một việc.”
“Nội dung giúp đỡ, chính là bảo tôi trưa hôm sau phải trông chừng cô, nếu cô định gọi người giúp đỡ thì phải nhanh chóng đưa cô rời khỏi đó.”
Chaporia
Bình Luận (0)