Lúc này tôi chợt nhớ ra, chiếc xe nhà cô và nhà tôi là cùng một kiểu.
Hồi nhỏ, tôi thường chơi trên xe nên biết rằng trên đệm tựa lưng ghế sau có một nút thoát hiểm, có thể nhấn trực tiếp mở hàng ghế sau và cốp xe.
Tôi không ngừng đập vào kính, cuối cùng em gái cô cũng tỉnh lại.
Con bé khẽ mở mắt nhìn tôi.
Trong giờ phút nguy cấp, đầu óc tôi lại trống rỗng, chỉ có thể lặp đi lặp lại dạy nó nhấn nút đó.
Tôi vẫn đánh giá thấp bản năng cầu sinh của con người.
Vậy mà đứa bé ba tuổi đó lại hiểu được.
Con bé khó khăn di chuyển cơ thể, chạm vào nút đó, mở được ghế sau.
Tôi bế con bé ra từ cốp xe.
“Cô đã cứu con bé ra rồi! Em gái tôi nó vẫn còn sống!”
Tôi nghe đến đây thì kích động đứng bật dậy, hai tay ôm lấy vai Lưu Ngọc, nước mắt giàn giụa trong khóe mắt.
Thế nhưng khóe mắt Lưu Ngọc cũng đỏ hoe, cô ấy lắc đầu với tôi.
“Khi tôi cứu con bé ra, đã muộn rồi.”
“Con bé bị sốc nhiệt quá lâu, ra ngoài chưa đầy một phút thì đã rơi vào trạng thái hôn mê, sau đó ngừng thở.”
Tôi buông tay, từ từ gục xuống đất và khóc lóc thảm thiết.
Lưu Ngọc vẫn tiếp tục nói: “Lúc đó, tôi nhìn t.h.i t.h.ể của em gái cô rồi từ từ tỉnh táo lại từ nỗi đau buồn tột độ. Tôi nghĩ nếu để con bé ở đây, kế hoạch của bố cô sẽ thành công. Ông ấy g.i.ế.c c.h.ế.t con gái ruột của mình mà vẫn có thể sống an yên nốt nửa đời còn lại. Tôi không thể để ông ấy đạt được mục đích.”
“Tôi muốn ông ấy sống trong sự không biết và sợ hãi, nơm nớp lo sợ không yên trong quãng đời còn lại.”
“Thế là tôi kéo t.h.i t.h.ể em gái cô giấu đi, tối hôm đó chôn ở sườn đồi nhỏ phía sau nhà.”
“Trong mười ba năm sau đó, tôi lấy danh nghĩa em gái cô viết thư cho bố mẹ cô và không ngừng đe dọa, hành hạ họ.”
“Tuy nhiên, tôi chưa từng nghĩ sẽ để họ chết. Mọi chuyện đến nước này đều là do mẹ cô, là sự lựa chọn của chính bà ấy.”
“Bức thư đầu tiên được gửi đi, là ba năm sau khi em gái cô qua đời, năm đó tôi học cấp hai.
”
“Thật ra, mẹ cô chỉ cần giao thư cho cảnh sát thì có thể dễ dàng bắt được tôi.”
“Nhưng tôi không ngờ, lần thứ hai tôi đến, vậy mà bà ấy lại tháo song sắt chống trộm của cánh cửa sổ đó, chủ động để lại cho tôi một lá thư trên bệ cửa sổ.”
“Từng chữ đẫm m.á.u trong thư nói rằng bà ấy có lỗi với tôi và bà ấy muốn gặp tôi.”
“Lúc đó tôi mới biết, việc g.i.ế.c em gái cô là do một mình bố cô lên kế hoạch và bà ấy không hề hay biết.”
“Nhưng tôi vẫn không mủi lòng, bà ấy không phải hung thủ, cũng là kẻ đồng lõa.”
“Năm nay cô sắp mười tám tuổi rồi, tôi nghĩ việc đe dọa của tôi cũng nên dừng lại.”
“Thế là trong bức thư cuối cùng tôi gửi cho bà ấy, đã nói cho bà ấy một sự thật về em gái cô.”
“Kết quả là sau khi biết sự thật, bà ấy đã chọn cách g.i.ế.c bố cô rồi tự sát.”
“Nhưng cảnh sát nói bố tôi tự sát mà…” Tôi ngẩng đầu rồi bất ngờ nhìn cô ấy.
“Bố cô quả thật tự sát. Đó là vì mẹ cô với tư cách người đầu ấp tay gối của ông ấy đã tăng gấp bội sự giày vò từ u linh như tôi, thậm chí không tiếc đến đơn vị của ông ấy tố cáo nặc danh, đánh tráo thuốc chống trầm cảm của ông ấy, cũng muốn đẩy ông ấy vào chỗ chết… Đây là những gì mẹ cô đã kể cho tôi trong thư suốt những năm qua.”
“Sự thật cuối cùng cô nói cho bà ấy biết, chính là em gái tôi đã c.h.ế.t vào chiều mười ba năm trước đó sao?”
“Không. Mẹ cô là người thông minh, bà ấy sớm đã nhận ra người gửi thư không phải là em gái cô.”
“Sớm đã phải nghĩ rằng em gái cô đã c.h.ế.t rồi.”
“Điều bà ấy biết được, là một sự thật còn tàn nhẫn hơn.”
Lưu Ngọc nói: “Vài ngày trước khi em gái cô gặp chuyện, buổi chiều hôm đó tôi đang chơi gần nhà cô.”
“Tôi thấy mẹ cô ném chiếc bát vỡ của em gái cô vào thùng rác.”
“Không lâu sau, tôi lại thấy em gái cô khóc lóc chạy đến và nhặt chiếc bát vỡ về.”
“Lúc đó tôi lo lắng rằng nếu con bé nhặt về thì chắc chắn sẽ lại làm bố mẹ cô tức giận rồi bị đánh.”
Chaporia
Bình Luận (0)