“Cẩn thận, Củ Khoai Nhỏ.”
21
Cách theo đuổi vợ của Thẩm Tự Bạch có thể gọi là thấm vào từng chi tiết.
Tôi viết truyện ở thư viện, anh vừa hay trực ở bệnh viện gần đó, tiện đường đưa đồ ăn khuya.
Trà sữa ba phần đường không đá, gà rán vị mù tạt mật ong, đều là những sở thích tôi từng nói với Tiểu Bạch.
Tôi trừng anh.
“Anh điều tra em à?”
Anh mặt không đổi sắc:
“Em nói cho anh biết.”
“Em nói lúc nào…”
Nói chưa hết câu, tôi tự nhớ ra.
Nửa năm trước, tôi than thở với Tiểu Bạch về căng tin trường, tiện miệng nói tám trăm lần sở thích ăn uống của mình.
“…Anh cố ý.”
“Ừ.” Anh thản nhiên thừa nhận. “Thông tin thu thập trên mạng, bây giờ dùng được rồi.”
Tôi tức đến muốn đánh anh, lại bị anh nhét một miếng gà rán vào miệng.
“Ngoan, ăn xong rồi mắng tiếp.”
Cuối tuần hẹn hò, anh đưa tôi đến công viên giải trí.
Tôi chỉ vào tàu lượn siêu tốc.
“Em muốn chơi cái kia!”
Anh nhíu mày.
“Em sợ độ cao.”
“Sao anh biết?”
“Em nói với anh.” Anh lại dùng chiêu đó. “Mùa hè năm ngoái, em nói ‘chồng ơi, em ngồi vòng quay mặt trời cũng mềm chân, nhưng vẫn muốn thử tàu lượn siêu tốc’.”
Tôi: “…”
Người này có phải học thuộc lòng toàn bộ lịch sử trò chuyện của tôi không?
Khi tàu lượn khởi động, tôi nắm chặt tay anh, tiếng hét vang khắp trời.
Anh hét bên tai tôi:
“Lâm Tri Hạ, mở mắt ra!”
“Không!”
“Phong cảnh đẹp lắm!”
“Mạng quan trọng hơn!”
Anh bỗng cười, tiếng cười hòa trong gió, rung đến màng nhĩ tôi tê dại.
Xuống xe, chân tôi mềm nhũn. Anh đỡ tôi, tiện tay xoa tóc tôi.
“Biểu hiện không tệ, thưởng cho em.”
“Thưởng gì?”
Anh chỉ quầy kẹo bông phía xa.
“Lần trước em nói muốn cùng bạn trai…”
“Đó là nói trên mạng!”
“Trên mạng là anh, ngoài đời cũng là anh.” Anh nắm tay tôi, mười ngón đan vào nhau. “Đều là của em.”
Tôi ngẩn ra tại chỗ, tim lỡ mất một nhịp.
22
Một đêm khuya, tôi rúc trong lòng anh lướt điện thoại, bỗng lướt trúng truyện mình viết.
Trong phần bình luận, có người mắng “tác giả thiếu tình yêu à”, cũng có người khen “viết cuốn quá”.
Tay tôi run lên, điện thoại rơi xuống chăn.
“Sao vậy?” Thẩm Tự Bạch cúi đầu nhìn tôi.
“Những thứ em viết…” Giọng tôi buồn buồn. “Anh thật sự từng đọc rồi à?”
“Từng bài một.”
“Cả truyện ‘Bác sĩ và bệnh nhân’ kia cũng đọc rồi?”
Anh khựng lại, vành tai đỏ lên với tốc độ mắt thường thấy được.
“…Đọc rồi.”
“Phản ứng của anh là gì?”
“Anh…” Anh quay mặt đi. “Từng tự nhập vai.”
Tôi xù lông.
“Thẩm Tự Bạch!”
Anh cười ôm lấy tôi, lồng ngực rung lên.
“Thật mà. Em viết vị bác sĩ đó ‘đeo kính gọng vàng, ngón tay thon dài, lúc cởi áo blouse trắng ánh mắt tối lại như muốn ăn thịt người’…”
Anh bắt chước giọng điệu của tôi.
“Lúc đó anh nghĩ, hóa ra em thích kiểu này.”
“Em không có!”
“Em có.” Anh chắc chắn. “Mỗi chữ em viết đều nói rằng em thích anh. Dù lúc đó em không biết đó là anh.”
Tôi vùi mặt vào ngực anh, buồn bực hỏi:
“Vậy bây giờ thì sao? Em vẫn là tác giả vô danh, còn anh là bác sĩ giỏi. Chúng ta…”
“Chúng ta thế nào?”
“Chênh lệch rất lớn.” Cuối cùng tôi nói ra nỗi tự ti trong lòng. “Anh ưu tú như vậy, còn em…”
Anh nâng mặt tôi lên, ánh mắt nghiêm túc đến đáng sợ.
“Lâm Tri Hạ, nghe cho rõ. Người anh yêu không phải nghề nghiệp của em, danh tiếng của em, hay ngoại hình của em. Là em… sự cố chấp thức đêm vì viết truyện, sự lương thiện sẵn sàng hết lòng vì bạn bè, sự dũng cảm dám mở lòng với một người lạ trên mạng.”
Anh dừng lại, ngón tay cái lau khóe mắt tôi.
“Em tốt hơn em tưởng tượng gấp một vạn lần.”
Tôi khóc.
Đây là lần đầu tiên có người nói khuyết điểm của tôi thành ưu điểm, nghiền nát sự tự ti của tôi, nói với tôi rằng tôi xứng đáng.
Anh hôn đi nước mắt của tôi, giọng khàn thấp:
“Đừng khóc. Khóc nữa anh sẽ…”
“Sẽ gì?”
“Sẽ hôn em.”
“…Anh đang uy hiếp hay thưởng em vậy?”
Anh ngẩn ra một giây, rồi bật cười.
“Cả hai.”
23
Hôm đó tôi đang lên lớp, Thẩm Niệm điên cuồng nhắn tin:
Chaporia
Bình Luận (0)