Tôi gật đầu.

“Còn một việc nữa.” Anh ấy nhìn tôi, “Cô có phải có một khoản tiền gửi ngân hàng bị hắn ta rút đi không?”

“Tám vạn.”

“Có thể trích xuất sao kê ngân hàng. Khoản tiền này có thể đòi lại được.”

Tôi nhìn anh.

Biểu cảm của anh rất bình tĩnh, giống hệt như ba năm trước.

Ba năm trước, anh làm việc ở một văn phòng luật trên tỉnh, nhận một vụ án tranh chấp y tế, cần mời chuyên gia lâm sàng tư vấn chuyên môn. Người phụ trách vụ án đó chính là giáo sư hướng dẫn cũ của tôi, và thầy ấy đã giới thiệu tôi qua.

Chúng tôi gặp nhau vài lần, anh đưa số điện thoại cho tôi.

Tôi lưu lại, nhưng chưa từng gọi lấy một lần.

Bởi vì lúc đó tôi nghĩ cuộc sống của mình không cần đến luật sư.

Tôi tưởng rằng cuộc hôn nhân của mình rất an toàn.

“Tần Viễn, cảm ơn anh.”

“Không có gì.” Anh xách chiếc cặp lên, “Chuyện hôm nay đã lên sóng trực tiếp của mấy kênh địa phương rồi, chắc tối nay sẽ có truyền thông tìm cô. Lời khuyên của tôi là, cô đừng nhận lời phỏng vấn nào. Tất cả mọi việc liên quan đến đối ngoại, cứ để tôi xử lý.”

“Được.”

Anh ấy rời đi.

Triệu Mẫn ghé sát vào, liếc nhìn bóng lưng anh ấy lên xe: “Chị Tống, luật sư này chị quen bao lâu rồi?”

“Ba năm.”

“Ba năm mà chưa liên lạc bao giờ?”

“Chưa.”

“Thế chị lưu số anh ấy làm gì?”

Tôi không trả lời.

Quay người đi vào trong bệnh viện.

Ở sảnh phòng khám, mấy người hộ lý đang dọn dẹp chiếc bàn xếp mà nhóm Lý Hạo bỏ lại. Tấm khăn trắng bị vo tròn vứt ở một góc, hoa cúc vương vãi khắp nơi.

Bức ảnh của đứa bé vẫn còn nằm trên bàn.

Cậu bé mũm mĩm, cười lộ hai chiếc răng khểnh.

Ba tuổi.

Bất kể nó là con của ai, nó cũng chỉ mới ba tuổi.

Tôi cầm bức ảnh lên, nhìn hai giây, rồi nhét vào trong túi áo.

***

Tối hôm đó, mọi chuyện diễn ra nhanh hơn Tần Viễn dự liệu.

Người tìm đến trước không phải là giới truyền thông.

Mà là Viện trưởng Chu.

Tám giờ tối, tôi đang thu dọn đồ đạc trong văn phòng. Triệu Mẫn nằng nặc đòi ở lại cùng, ngồi trên ghế bên cạnh vừa lướt điện thoại vừa chửi thề, chửi những bình luận trên mạng.

“Chị xem bọn này, lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng. Chiều nay còn hùa nhau mắng chị thấy chết không cứu ở phần bình luận, giờ quay xe hết rồi, bảo là nhìn đã biết thằng cha kia không phải thứ tốt đẹp gì.

Mấy cái nick mắng chị hăng nhất lúc nãy, giờ thi nhau xóa bài nhanh như chớp.”

Tôi không xem điện thoại.

Tay đang lật giở một hồ sơ phẫu thuật cũ.

Cửa phòng làm việc bị đẩy ra.

Viện trưởng Chu đứng ngoài cửa.

Bình thường ông ấy không bao giờ xuống phòng khoa, càng không xuất hiện vào lúc tám giờ tối.

“Tiểu Tống.” Bước vào cửa, vẻ mặt ông ấy hơi gượng gạo, giống như đã tập duyệt kịch bản suốt dọc đường nhưng đến cửa lại quên béng mất lời thoại.

Điện thoại của Triệu Mẫn “bốp” một tiếng úp sấp xuống mặt bàn, suýt vỡ màn hình.

“Viện trưởng Chu.” Tôi đứng lên.

Ông ấy xua tay ra hiệu cho tôi ngồi xuống, tự kéo một chiếc ghế ngồi xuống, hai bàn tay xếp chồng lên nhau xoa xoa vài cái trên đầu gối.

“Chuyện hôm nay tôi biết cả rồi.” Ông ấy nói.

Tôi không tiếp lời.

“Phòng Hành chính đã tổng hợp lại tình hình chiều nay, bao gồm nội dung báo cáo giám định pháp y, và cả chuyện camera giám sát nữa. Tôi xem qua rồi.”

Ông ấy ngừng một chút.

“Việc lúc trước bảo cô tạm dừng công tác để phối hợp điều tra, đúng là xử lý hơi vội vàng. Lúc đó tình hình chưa rõ ràng, bệnh viện cũng chịu nhiều áp lực.”

Vẻ mặt Triệu Mẫn bên cạnh như muốn nhảy cẫng lên định nói gì đó, tôi dùng ánh mắt đè cô ấy xuống.

“Ý của Viện trưởng Chu là?”

“Ngày mai cô có thể khôi phục lịch khám và sắp xếp phẫu thuật bình thường. Quyết định đình chỉ công tác sẽ được thu hồi.”

Nói xong ông ấy nhìn tôi, như thể đang đợi tôi nói tiếng “Cảm ơn”.

Tôi không nói.

Ông ấy lại đợi thêm hai giây, hắng giọng: “Ngoài ra, về bản ghi chép của y tá trực ban hôm trước, tôi cũng đã bảo phòng Y vụ kiểm tra lại. Đúng là có người chỉnh sửa. Chị Phùng bên đó tôi đã nói chuyện rồi, là cô ấy tự ý làm, tôi đã phê bình cô ấy.”

Tự ý làm.

Chị Phùng quen biết tôi mười năm, chị ấy không thể nào tự biên tự diễn đi sửa ghi chép trực ban được. Là ai giật dây, Viện trưởng Chu là người rõ nhất.

Nhưng cục diện ngày hôm nay, ông ấy cần một người đứng ra gánh tội thay.

Chị Phùng chính là cái bia đỡ đạn đó.

“Viện trưởng Chu, tôi có một yêu cầu.”

“Cô nói đi.”

“Bản ghi chép trực ban gốc của Tiểu Châu phải được khôi phục nguyên trạng, lưu trữ vào hồ sơ.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...