“Tối nay Lý Hạo sẽ đến bệnh viện tìm cô. Hắn ta muốn lấy lại tờ thỏa thuận ly hôn.”
Tôi cất gọn túi hồ sơ vào trong tủ, khóa cửa văn phòng rồi bước ra ngoài.
Trên hành lang, tôi chạm mặt chị Phùng.
Chị ấy là y tá trưởng, đã ngoài năm mươi, làm việc ở bệnh viện này ngót nghét ba chục năm.
Nhìn thấy tôi, bước chân của chị ấy chậm hẳn lại.
“Chủ nhiệm Tống.” Chị ấy gọi một tiếng, giọng trầm hơn bình thường rất nhiều.
“Chị Phùng.”
Chị ấy đứng đó, hai tay bồn chồn xoắn vào nhau.
“Chuyện ghi chép trực ban của Tiểu Châu, là tôi bảo con bé sửa.”
“Em biết.”
“Là Phó Viện trưởng Đào nói với tôi, bảo tôi đổi cách diễn đạt đi một chút để tránh gây tranh cãi không đáng có. Đáng lẽ tôi không nên đồng ý.”
Đào Phong.
Là ông ta.
“Chị Phùng, chị làm ở bệnh viện này ba chục năm rồi, chị hiểu rõ hơn ai hết giá trị của một bản ghi chép trực ban.”
Chị ấy cúi đầu.
“Tôi biết. Đó là văn bản có tính pháp lý. Tôi sửa nó là làm trái quy định.”
“Vậy tại sao chị lại đồng ý với Đào Phong?”
Miệng chị ấy mấp máy vài cái, cuối cùng nói ra một câu: “Chủ nhiệm Tống, cô không ngồi ở vị trí này, cô không biết đắc tội với một Phó Viện trưởng hậu quả sẽ ra sao đâu.”
Tôi nhìn chị ấy.
Chị ấy ngẩng đầu lên, trên mặt hiện rõ một thứ gì đó rất khó diễn tả. Không phải sợ hãi, mà là sự mệt mỏi rã rời.
“Tôi không có ý gì khác. Tôi chỉ đến để nói với cô một câu, chuyện này là tôi sai. Cô có truy cứu tôi cũng hiểu.”
“Chị Phùng, em không truy cứu chị.”
Chị ấy sững sờ.
“Nhưng bản ghi chép gốc bắt buộc phải khôi phục lại. Và chị phải chuẩn bị tinh thần, nếu sau này cần chị ra làm chứng, chị phải nói sự thật.”
Chị ấy gật đầu, rồi quay lưng bước đi.
Đi được vài bước lại ngoảnh lại.
“Chủ nhiệm Tống, những năm qua cô chịu uất ức ở bệnh viện này, đâu chỉ có mỗi chuyện này. Trong lòng cô tự biết.”
Nói xong câu này, chị ấy đi khuất vào buồng thang bộ.
Tôi đứng ngoài hành lang, lắng nghe tiếng bước chân xa dần trên cầu thang.
Chị ấy nói đúng.
Đâu chỉ có mỗi chuyện này.
Nhưng việc cấp bách nhất trước mắt, vẫn là tối nay.
Đạn mạc nói Lý Hạo tối nay sẽ đến.
Tôi không về phòng trực, mà sang ngồi đợi ở bàn làm việc của Triệu Mẫn.
Hơn chín giờ tối, điện thoại của Triệu Mẫn reo lên.
Cô ấy nhấc máy nghe, quay sang nói với tôi: “Bác bảo vệ tổ trực cổng gọi, bảo chồng chị đang ở cổng đòi vào, nói là đến lấy đồ.”
“Cho anh ta lên.”
Mười phút sau, Lý Hạo đẩy cửa bước vào.
Anh ta đã hai ngày không gặp tôi.
Hai ngày đã để lại dấu vết rõ rệt trên mặt anh ta. Râu không cạo, dưới cằm và hai bên má lún phún một đám râu lởm chởm màu xanh xám. Mắt đỏ ngầu, nhưng không giống như khóc, mà giống như mất ngủ. Chiếc áo sơ mi trắng đã được thay bằng một chiếc áo phao màu đen, kéo khóa lên tận cằm.
“Vãn Vãn, anh đến lấy tờ giấy thỏa thuận.”
Tôi vẫn ngồi yên không nhúc nhích.
Anh ta liếc mắt nhìn lên bàn, không thấy bản thỏa thuận đâu.
“Ở đâu rồi?”
“Nội dung bản thỏa thuận đó không hợp lý, tôi sẽ không ký.”
Khóe miệng anh ta giật giật: “Em có ý gì?”
“Ý là, ly hôn thì được. Nhưng theo phương án anh viết, thì không.”
“Vậy em muốn thế nào?”
“Tôi muốn thế nào thì đã giao cho luật sư rồi. Anh cứ về đợi giấy triệu tập của tòa án đi.”
Cơ thể Lý Hạo cứng đờ.
“Luật sư? Em thuê luật sư rồi?”
“Đúng vậy. Chính là người anh đã gặp ở cổng ngày hôm qua.”
“Tống Vãn, em đừng có mà không biết điều.” Giọng anh ta đột nhiên biến đổi, đanh lại, “Mẹ anh bây giờ đang bị nhốt trong đồn cảnh sát, em vừa lòng rồi chứ? Anh làm nhiều chuyện như vậy, chẳng qua cũng chỉ muốn giải tán êm đẹp với em thôi. Em cứ nhất quyết phải làm ầm lên đến bước này sao?”
Triệu Mẫn từ ghế bên cạnh đứng phắt dậy.
“Lý Hạo, cái gọi là ‘giải tán êm đẹp’ của anh là lấy mạng một đứa trẻ đã chết ra để đổ tội cho vợ anh hả?”
“Liên quan gì đến cô?” Lý Hạo trừng mắt nhìn Triệu Mẫn.
Triệu Mẫn bước tới một bước, giọng không to nhưng từng chữ đều như đinh đóng cột: “Tôi là đồng nghiệp của chị ấy, cũng là bạn của chị ấy. Chị ấy làm ở bệnh viện này mười hai năm, cứu sống bao nhiêu mạng người anh có rõ không? Tiền lương một tháng của anh không đủ để tự ăn tự uống, tám năm nay ăn của chị ấy, dùng của chị ấy, ở nhà chị ấy, giờ lật mặt muốn đuổi chị ấy ra đường tay trắng? Còn có mặt mũi mà vác xác đến đây?”
Mặt Lý Hạo đỏ tía tai.
Anh ta há miệng định nói gì đó, nhưng lời của Triệu Mẫn bắn ra quá nhanh, anh ta không chèn miệng vào được.
Chaporia
Bình Luận (0)