Tôi mỉm cười.
“Không sao.”
“Người ít thì họp càng hiệu quả.”
Tôi mở máy tính xách tay trước mặt.
Ngay lập tức.
Màn hình trình chiếu hiện lên hàng loạt báo cáo số liệu.
“Nếu những người có mặt hôm nay đều là lãnh đạo của các bộ phận trọng yếu.”
“Vậy chúng ta hãy nói chuyện về những vấn đề trọng yếu.”
“Đây là tình hình tài chính quý vừa rồi của công ty.”
“Cùng với ngân sách các dự án trong sáu tháng tới.”
“Tôi muốn nghe ý kiến của mọi người.”
“Dưới sự lãnh đạo của tân chủ tịch, các vị dự định thúc đẩy những công việc này như thế nào.”
“Đặc biệt là…”
“Làm thế nào để hoàn thành các chỉ tiêu tăng trưởng khủng khiếp trong thỏa thuận đối cược.”
“Đồng thời vẫn đảm bảo được sự ổn định của dự án và an toàn của dòng tiền.”
Tôi trực tiếp ném ra vấn đề sắc bén nhất.
Cũng thực tế nhất.
Những người có mặt ở đây đều là tinh anh của công ty.
Chỉ trong nháy mắt.
Họ đã hiểu được mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Một mục tiêu tăng trưởng gần như không thể thực hiện.
Một vị chủ tịch chẳng hiểu gì về quản lý.
Một đám người thân chỉ chực cài người vào công ty để vơ vét lợi ích.
Tương lai của Khương thị…
Đã không còn là mây đen kéo đến nữa.
Mà là một cơn cuồng phong sắp quét qua.
Suốt cả buổi sáng.
Chúng tôi tiến hành cuộc họp chiến lược hiệu quả nhất.
Nhưng cũng bi quan nhất từ trước đến nay.
Không ai bàn cách hoàn thành mục tiêu.
Bởi tất cả đều biết điều đó gần như bất khả thi.
Thứ chúng tôi bàn là làm thế nào để giữ được nền móng công ty trong cơn bão sắp tới.
Làm thế nào để công nghệ cốt lõi không bị rò rỉ.
Làm thế nào để đội ngũ nòng cốt không tan rã.
Làm thế nào để bảo vệ an toàn tài chính.
Ngăn chặn việc có người cố tình rút ruột công ty.
Khi cuộc họp kết thúc.
Đã gần đến trưa.
Một vị giám đốc lớn tuổi khẽ thở dài.
“Khương cố vấn…”
“Liệu chúng ta có thể trụ nổi ba năm không?”
Tất cả mọi người đều nhìn tôi.
Trong ánh mắt ấy.
Tôi thấy hy vọng cuối cùng mà họ đang gửi gắm.
Tôi chậm rãi đứng dậy.
Đi tới trước bức tường kính sát đất.
Bên dưới tòa nhà.
Chiếc Ferrari màu đỏ chói mới tinh của Vương Hạo vừa đỗ vào bãi xe riêng.
Cậu ta cùng đám bạn ăn chơi đang cười đùa ầm ĩ bước xuống xe.
“Không trụ nổi.”
Tôi nhẹ giọng đáp.
Cả phòng họp lập tức chìm vào im lặng.
Tôi quay người lại.
Nhìn từng người trước mặt.
“Chúng ta không cần phải trụ lâu như vậy.”
“Theo cách họ đang vận hành công ty…”
Khóe môi tôi khẽ nhếch lên.
Mang theo một tia lạnh lẽo.
“Có lẽ chúng ta còn chẳng cần đợi đến ba tháng.”
“Điều mọi người cần làm không phải là cố gắng chống đỡ.”
“Mà là chuẩn bị thật tốt.”
“Để đến ngày thích hợp…”
“Xây dựng lại mọi thứ trên đống đổ nát.”
07
Chỉ một ngày sau khi tôi đưa ra lời tiên đoán về ngày tận thế của tập đoàn.
Vương Hạo đã tổ chức cuộc họp tổng động viên cấp cao đầu tiên kể từ khi nhậm chức.
Địa điểm chính là văn phòng CEO.
Nơi đã bị cậu ta cho thay toàn bộ đèn chùm pha lê lòe loẹt chỉ sau một đêm.
Tôi không nhận được lời mời.
Điều đó hoàn toàn nằm trong dự đoán của tôi.
Trong văn phòng nhỏ của mình.
Tôi vừa uống trà do chị Trần pha, vừa xem báo cáo doanh số các khu vực của quý trước.
Bên ngoài hành lang.
Mơ hồ vang lên tiếng bước chân hỗn loạn cùng những cuộc bàn tán cố tình hạ thấp giọng.
Chị Trần đẩy cửa bước vào.
Sắc mặt không mấy dễ coi.
“Khương cố vấn.”
“Ừm?”
Tôi vẫn không ngẩng đầu.
“Bọn họ… vừa công bố quyết định lớn đầu tiên của tân chủ tịch.”
“Nói đi, tôi nghe đây.”
Chị Trần hít sâu một hơi.
Dường như đang cố gắng kiềm chế cảm xúc.
“Vương Kiến Quân đề xuất.”
“Vương Hạo phê duyệt.”
“Họ quyết định dừng toàn bộ Dự án Nghiên cứu Vật liệu Mới đã triển khai suốt ba năm qua.”
Tay tôi khựng lại.
Tôi ngẩng đầu nhìn chị ấy.
Dự án vật liệu mới.
Đó là dự án cuối cùng do chính tay ông ngoại phê duyệt trước khi qua đời.
Cũng là dự án tôi đặt nhiều tâm huyết nhất.
Tập đoàn đã đầu tư gần 200.000.000 tệ vào đó.
Mời những chuyên gia hàng đầu trong và ngoài nước.
Mọi thứ đã tiến đến giai đoạn quan trọng nhất.
Chỉ còn cách thành công một bước cuối cùng.
Nếu thành công.
Nó sẽ thay đổi hoàn toàn cục diện công nghệ của cả ngành.
Mang lại cho Khương thị vị thế dẫn đầu tuyệt đối trong mười năm, thậm chí hai mươi năm tới.
Vậy mà…
Họ muốn hủy bỏ dự án này?
“Lý do là gì?”
Giọng tôi lạnh hẳn xuống.
“Bọn họ nói dự án đầu tư quá lớn.”
“Chu kỳ thu hồi vốn quá dài.”
“Ảnh hưởng nghiêm trọng đến dòng tiền và lợi nhuận năm nay của công ty.”
Giọng chị Trần đầy vẻ khinh thường.
“Họ cho rằng muốn hoàn thành thỏa thuận đối cược thì phải cắt bỏ mọi khoản chi không cần thiết.”
“Tiền phải được dùng đúng chỗ.”
“Ồ?”
Chaporia
Bình Luận (0)