Vậy thì cũng phải trả chút gì chứ.
Chúng tôi đứng rất gần, đầu mũi gần như chạm vào nhau.
Ngũ quan tinh xảo phóng lớn trước mắt tôi, đôi mắt sâu thẳm kia như muốn hút tôi vào.
“Nói đi.”
Tôi đảo mắt: “Cho tôi sờ thử.”
Lông mi anh ta khẽ run: “Cô nghiêm túc à?”
Tôi cười xấu xa gật đầu.
Hì hì, đời này tôi còn chưa sờ đàn ông bao giờ.
Ở ngoài gọi một lần cũng tốn không ít tiền.
Bây giờ không sờ thì phí.
Anh ta nghiến răng: “Được.”
Nói xong anh ta bắt đầu cởi quần.
Tôi vội giữ tay anh ta lại: “Không phải anh ơi, tôi muốn sờ cơ bụng, anh nghĩ cái gì vậy?”
Làm thế nữa là câu chuyện của chúng ta không phát sóng được đâu.
“À à.”
Trong lòng Càn Sóc xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất.
Nhưng ngoài mặt vẫn bình thản: “Vậy cô tự sờ đi, sẽ không làm cô thất vọng đâu.”
Chậc.
Miệng tôi thì rất giỏi nói linh tinh.
Thật sự bảo tôi sờ, tôi lại không biết bắt đầu từ đâu.
Đang do dự, một lực ấm áp nắm lấy tay tôi, dẫn tay tôi từ từ trượt xuống.
Tôi nín thở.
Rắn chắc quá.
Đầu ngón tay tôi lướt qua từng khối cơ bụng.
Tôi có thể rõ ràng cảm nhận được đường nét cơ bắp dưới lớp da.
Bất giác dùng lực ấn xuống, thậm chí có thể cảm nhận cơ bắp hơi căng lên, rồi đàn hồi mềm dẻo.
Ngón tay trượt đến chỗ đường nhân ngư, cơ bắp ở đó xiên xiên chìm vào cạp quần.
Hu hu, chị em ơi, ngày tháng tốt đẹp tôi hưởng trước đây.
“Đủ rồi, sờ nữa là nổi lửa đấy, lúc đó cô chỉ có thể thật sự gọi thôi.”
12
Giọng anh ta khàn đi, mang theo một tia nguy hiểm.
Tim tôi lỡ một nhịp.
Được rồi, đến lượt tôi phải “trả giá”.
Nhưng tôi chỉ có lý thuyết, thiếu kinh nghiệm thực chiến.
“…Anh?”
Tôi yếu ớt gọi một tiếng, nhỏ như tiếng muỗi.
“Chưa đủ.”
Anh ta lắc đầu, bàn tay ôm eo tôi siết chặt thêm vài phần: “Mẹ tôi muốn hiệu quả của một cặp đôi thật sự.”
Hiệu quả của cặp đôi thật sự là hiệu quả kiểu gì chứ!
Tôi muốn khóc không ra nước mắt, đang nghĩ xem phải làm gì thì anh ta đột nhiên bế tôi xoay một vòng, ép tôi vào cánh cửa.
Cửa gỗ lạnh buốt, nhưng lồng ngực anh ta thì nóng rực.
“Như thế này…”
Anh ta cúi đầu, môi gần như dán sát vành tai tôi, hơi thở phả ra khiến một mảng da nhỏ đó tê dại: “Âm thanh truyền ra ngoài sẽ rõ hơn.”
Toàn thân tôi run lên, chân suýt mềm nhũn.
“Gọi to hơn.”
Anh ta thúc giục, giọng mang theo ý cười.
Tôi hít sâu một hơi, liều luôn —
“A… anh trai… đừng…”
Vừa gọi ra khỏi miệng, chính tôi đã nổi da gà khắp người.
Cái lời thoại cẩu huyết gì thế này!
Càn Sóc lại hài lòng cong môi, đột nhiên cúi xuống, khẽ cắn lên xương quai xanh của tôi.
Tôi kêu lên: “Anh làm gì vậy!”
“Đừng dừng.”
Anh ta thấp giọng nói, ngón tay vén cổ áo hoodie của tôi ra, lộ một mảng da nhỏ.
Tim tôi đập nhanh đến mức gần như nhảy khỏi cổ họng.
Bàn tay anh ta lướt trên eo tôi, nhìn như đang vuốt ve, nhưng thực ra chỉ nhẹ nhàng áp sát, căn bản không dùng lực.
Thế nhưng cảm giác tê dại đó lại lan từ điểm tiếp xúc ra toàn thân.
“Gọi tiếp.”
Anh ta nói bên tai tôi, hơi thở không ổn định.
Tôi nhắm mắt, bừa bãi gọi: “Ừm… anh trai… nhẹ chút…”
Thế mà nhịp thở anh ta ngày càng nặng, phả lên da cổ tôi, khơi dậy từng đợt run rẩy.
Tôi lén mở mắt, thấy yết hầu anh ta chuyển động, khóe trán rịn ra từng giọt mồ hôi nhỏ li ti.
Anh ta hình như… rất nóng?
Xem ra cách gọi này anh ta rất thích.
Tôi nhập vai rồi: “A… anh trai giỏi quá.”
Chaporia
Bình Luận (0)