Cực kỳ quyến rũ.
【Thích không?】
Tin nhắn của Càn Sóc bật ra.
“Khụ khụ, à, hình như tôi không tìm thấy sạc điện thoại.”
“Ồ, vậy tôi tìm cùng cậu.”
“Ôi, tôi còn phải gọi video với bạn thân.”
Trong chốc lát chị em đều bận rộn, tản ra hết.
Phương pháp dạy học kích thích bằng cơ bụng của Càn Sóc rất hiệu quả.
Mọi người đều yêu Vật lý đại học.
Nhưng tôi là đồ vô dụng.
Vừa vận động là dị ứng.
Vừa học là cảm cúm.
15
Hạ chí còn chưa đến.
Chị em trong phòng đều đã vượt qua kỳ thi học lại Vật lý đại học cuối cùng mà không gian lận.
Nhưng bệnh cúm của tôi lại mãi không khỏi.
Tôi ho đi ho lại suốt gần một tháng.
Bất đắc dĩ, chỉ có thể đi nhập viện.
Tin tốt là tôi giành được chiếc giường bệnh cuối cùng.
Tin xấu là giường bên cạnh là một bệnh nhân thực vật.
Chán đến mức tôi lướt điện thoại cũng lướt đến phát ngán.
Bác gái thực vật ở giường bên nằm rất yên tĩnh.
Nửa kia của bà là một người đàn ông trung niên, mỗi ngày đều tranh thủ trước khi đi làm và sau khi tan làm đến hai lần.
“Cô bé, cháu bị bệnh gì vậy?”
Sau một tuần nằm viện, tôi với ông chú trung niên đã quen thân lắm rồi.
Mỗi ngày ông đều mang cho tôi một quả táo.
Ông nói one apple a day, keep doctor away.
Trời ơi, còn là một ông chú fashion nữa chứ.
Tôi nhận lấy quả táo, cắn một miếng: “Cúm.”
“Cúm mà nằm viện lâu vậy?”
Ông chú ngạc nhiên: “Giường bệnh ở bệnh viện này rất căng đấy.”
Tôi bình tĩnh trả lời: “Chuyển thành viêm phổi rồi.”
“Ồ ồ, vậy phải dưỡng cho cẩn thận, đúng rồi, sao không có ai đến chăm cháu vậy?”
Người nhà tôi đều ở Hàng Phố, bạn bè thì kỳ thi cuối kỳ vẫn chưa xong, tôi cái gì cũng tự làm được.
Một người phụ nữ mạnh mẽ như đại bàng, không cần làm phiền người khác.
Ông chú vừa đi chưa bao lâu.
Càn Sóc đến.
Anh ta xách theo một giỏ trái cây lớn, bên trong có đủ loại quả, nổi bật nhất là hộp cherry kia, nhìn là biết đắt.
“Mẹ tôi bảo mang tới.”
Anh ta đặt giỏ trái cây lên tủ đầu giường, giọng điệu nhàn nhạt, nhưng vành tai hơi đỏ,
“Nói cô bị bệnh rồi, phải bồi bổ thêm.”
Trong lòng tôi ấm lên.
Càn Sóc người này ấy à, bề ngoài lạnh lùng, thật ra rất chu đáo.
“Vậy anh rửa cho tôi ít cherry đi.”
Tôi sai khiến anh ta không chút khách khí.
Anh ta nhìn tôi một cái, không nói gì, cầm cherry đi vào phòng rửa tay.
Tôi nằm trên giường lướt điện thoại, lướt đến một tin tức:
Một nghiên cứu sinh tiến sĩ của một trường đại học nào đó đột ngột bị bệnh tim mà qua đời, mới 26 tuổi.
Chậc, đáng sợ thật.
Càn Sóc rửa xong cherry quay lại, đưa cho tôi: “Ăn ít thôi, lạnh lắm.”
Tôi nhận lấy, một quả một quả ăn rất vui vẻ.
Anh ta ngồi bên cạnh xem điện thoại, lông mày đột nhiên nhíu lại.
“Sao vậy?”
Tôi ngậm cherry hỏi.
“Không có gì.”
Anh ta cất điện thoại đi.
Tôi cũng không để ý, tiếp tục ăn.
Ăn được một nửa, tôi đột nhiên ho dữ dội.
Ho một trận là không dừng lại được, phổi như muốn ho ra ngoài.
Tôi bịt miệng, ho đến chảy cả nước mắt, cherry trong tay suýt rơi.
Càn Sóc vội vỗ lưng tôi: “Chậm thôi chậm thôi.”
Tôi ho đến trời đất quay cuồng, khó khăn lắm mới dừng lại, phát hiện trên khăn giấy trong lòng bàn tay toàn là màu đỏ.
Nước cherry trộn với nước bọt, nhìn vô cùng đáng sợ.
Tôi đang định vứt khăn giấy đi, vừa ngẩng đầu lên thì đối diện với gương mặt Càn Sóc.
Sắc mặt anh ta trắng bệch.
“Cô…”
16
Giọng anh ta run lên, “Đây là…”
Chaporia
Bình Luận (0)