“Câu trả lời khi nãy của em là có ý gì?”

Cô nhìn vẻ mặt anh, vừa định lên tiếng thì anh đã nói tiếp:

“Em còn giận chuyện hôm qua anh bỏ em lại khi đang xem hoàng hôn à?”

Mãi đến lúc này, Trì Chỉ Uyên mới chợt hiểu ra — trong lòng anh, cô vẫn luôn là người yêu anh đến phát cuồng, chưa từng có khả năng ngừng yêu anh. Thế nên mới đinh ninh rằng câu nói ấy chỉ là cô đang giận dỗi mà thôi.

Nhưng hiện giờ, cô chẳng còn hơi đâu để giải thích nữa. Anh nghĩ sao thì cứ nghĩ vậy đi.

Thấy cô không nói gì, Bạc Thế Thần cũng coi như cô đã ngầm thừa nhận, nỗi bực dọc trong lòng lập tức tiêu tan phần nào.

Một lát sau, anh lại nói:

“Dạo này thời tiết không tốt, để hôm khác anh đưa em đi ngắm hoàng hôn.”

Trì Chỉ Uyên chỉ gật đầu qua loa xem như đáp lại, nhưng chỉ có cô biết — sẽ không còn “hôm khác” nào nữa.

Xe nhanh chóng về đến biệt thự nhà họ Bạc. Bạc Thế Thần sau khi tắm rửa xong liền nằm xuống bên cạnh cô, theo thói quen muốn ôm cô vào lòng, nhưng lại lần nữa bị cô đẩy ra.

“Không cần đâu. Giờ em không cần nghe tim đập mới ngủ được nữa.”

Đây là lần thứ hai Trì Chỉ Uyên nói câu đó. Nếu là trước kia, nghe được câu này có lẽ anh sẽ thấy được giải thoát, nhưng không hiểu sao, lúc này nghe lại, anh chỉ cảm thấy bực bội vô cớ.

Anh không muốn nghe những lời kiểu đó nữa, liền định dùng nụ hôn để chặn miệng cô. Nhưng chưa kịp lại gần, Trì Chỉ Uyên đã nghiêng đầu né tránh, vẫn nhắm mắt, giọng lặng lẽ mang theo vẻ mệt mỏi:

“Em mệt rồi, ngủ đi.”

Tổng giám đốc cao ngạo của tập đoàn Bạc Thị – Bạc Thế Thần – xưa nay chỉ biết đến cảm giác được người ta quấn lấy, hôm nay lại liên tục bị từ chối, sắc mặt lập tức trầm xuống. Anh xoay người nằm nghiêng, chẳng thèm để ý đến cô nữa.

Hôm sau, Bạc Thế Thần dậy sớm đi làm. Trì Chỉ Uyên vì vết thương vẫn chưa khỏi nên ở nhà nghỉ ngơi.

Vừa ăn trưa xong, điện thoại cô bỗng đổ chuông – là trợ lý của anh gọi tới.

Vừa bắt máy, bên kia đã vang lên giọng hớt hải:

“Phu nhân! Tổng giám đốc bị đau tim, nhưng thuốc ở công ty đã hết rồi.

Cô có thể mang qua giúp không ạ?”

Thực ra đây chẳng phải lần đầu trợ lý trực tiếp gọi cho Trì Chỉ Uyên nhờ mang thuốc, thậm chí trước đây không cần ai nhắc, cô cũng sẽ tự động bổ sung thuốc đúng lúc.

Chỉ cần nghe thấy Bạc Thế Thần không khỏe, cô liền sốt sắng vô cùng. Ai nhìn vào cũng thấy cô “yêu” anh đến mức nào. Nhưng lần này, cô chỉ lặng lẽ nghe trợ lý nói xong rồi mới thản nhiên đáp:

“Biệt thự đến công ty xa quá. Cậu tự đi mua đi.”

“Ờ… gì cơ ạ?!” Trợ lý chưa bao giờ nghĩ Trì Chỉ Uyên sẽ từ chối, giọng đầy ngỡ ngàng, lại vội nói:

“Nhưng tôi không biết phải mua loại nào mà… Trước giờ chẳng phải đều là cô mang đến sao? Mỗi lần tổng giám đốc không khỏe, cô đều cuống cuồng lên mà…”

Trợ lý còn chưa nói hết, đã bị cô cắt lời:

“Sau này không nữa.” Giọng cô bình thản, không một chút dao động. Sau đó báo ra mấy tên thuốc cần mua, rồi nói tiếp:

“Cậu là trợ lý của anh ta, mấy việc này sau này giao cho các cậu lo đi.”

Dứt lời, cô cúp máy. Trợ lý ở đầu dây bên kia ngượng ngùng nhìn màn hình, may mà vừa rồi đã kịp ghi lại tên thuốc, liền vội vàng sai người đi mua.

Tối đến, Bạc Thế Thần trở về biệt thự, vừa vào cửa đã thấy Trì Chỉ Uyên đang ngồi trên sofa, vẻ mặt bình thản xem ti vi.

Sắc mặt anh lập tức tối sầm lại:

“Hôm nay anh bị đau tim, em không biết à?”

Giọng anh quen thuộc nhưng mang theo ý trách móc, vậy mà vẫn chẳng khiến Trì Chỉ Uyên rời mắt khỏi màn hình.

Cô chẳng thèm ngẩng đầu, trả lời dứt khoát:

“Biết chứ.”

Như thể không ngờ cô lại nói thẳng như vậy, Bạc Thế Thần ngỡ ngàng:

“Biết rồi mà không đến?”

“Tôi nói rồi, xa quá.”

Chương 6

Cô cụp mắt xuống, không nhìn anh, giọng điệu bình thản như thể chỉ đang nói một câu đơn giản rằng mình không đói nên không ăn. Anh cứ đứng bên cạnh sofa, nhìn đỉnh đầu mái tóc đen nhánh của cô, trong lòng ngổn ngang trăm mối.

Trì Chỉ Uyên thực sự đã thay đổi. Trước kia, chỉ cần anh hơi cảm cúm hay nhức đầu, cô còn lo lắng hơn cả chính anh, tuyệt đối sẽ không thờ ơ như bây giờ, cứ như anh chỉ là một người xa lạ.

Chẳng lẽ… cô vẫn còn để bụng chuyện anh cho cô leo cây hôm đi ngắm bình minh?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...