Chương 7

Cô cố ý nhấn mạnh vào hai chữ “thật sự”, ánh mắt sâu thẳm khiến Tống Huệ Ân chột dạ trong thoáng chốc. Nhưng rất nhanh cô ta đã lấy lại vẻ bình tĩnh, mỉm cười nhìn cô:

“Tôi biết thì sao chứ? Đúng là tôi biết Bạc Thế Thần thích tôi, nhưng tôi không chấp nhận anh ta. Tôi muốn anh ta yêu mà không được, suốt ngày nhung nhớ đến tôi, nhìn một kẻ kiêu ngạo như anh ta quay quanh mình như con chó, thú vị lắm chứ? Trên đời này, ngoài tôi ra, ai làm được?”

“Nhưng tôi cũng hiểu đạo lý ‘cực thịnh tất suy’, nên giờ tôi không chơi nữa, định chấp nhận anh ấy rồi. Cô đoán xem, nếu tôi nói tôi đồng ý ở bên anh ấy, liệu anh ấy có lập tức ly hôn với cô, rồi đá cô như ném một cục rác không?”

“Ồ.”

Những lời khiêu khích ấy rơi vào tai Trì Chỉ Uyên lại chẳng khiến cô lay động chút nào. Cô chỉ khẽ “ồ” một tiếng, lạnh nhạt, rồi xoay người định rời đi, hoàn toàn phớt lờ Tống Huệ Ân.

Bị phớt lờ đến mất mặt, Tống Huệ Ân lập tức giận dữ, giơ tay định kéo cô lại. Nhưng Trì Chỉ Uyên tránh quá nhanh, khiến tay cô ta trượt xuống, chỉ kịp giật đứt sợi dây chuyền trên cổ cô.

Tống Huệ Ân cau mày liếc nhìn, đầy khinh bỉ, rồi tiện tay ném nó đi:

“Đồ rách nát, cái quái gì vậy?”

Chỉ nghe “xèo” một tiếng, Trì Chỉ Uyên ngoảnh đầu lại, chỉ kịp thấy sợi dây chuyền rơi thẳng vào bếp lửa đang nướng đồ ngoài trời.

Sắc mặt cô lập tức thay đổi, đồng tử co rút, đầu óc trống rỗng.

Không kịp nghĩ gì nữa, cô lao thẳng tới, không màng đến lửa than đang cháy đỏ, thọc tay vào giữa đống than hồng!

“Phu nhân!”

Người giúp việc hét lên định ngăn cô lại nhưng đã quá muộn. Đến cả Tống Huệ Ân cũng hốt hoảng, gào lên:

“Cô điên rồi sao?! Chỉ là một sợi dây chuyền rách thôi mà!”

Trong khung cảnh hỗn loạn, Trì Chỉ Uyên cố gắng lắm mới moi được sợi dây chuyền ra từ đống lửa. Nhưng mặt dây chuyền đã bị nung chảy biến dạng, chất liệu sáng bóng ngày nào giờ chỉ còn lại một lớp bụi đen ám khói, chẳng còn nhìn ra hình dạng ban đầu.

Nước mắt từng giọt từng giọt lăn xuống. Cô không buồn lau, trong lòng tràn đầy đau đớn và tiếc nuối.

Đó là món quà thành niên năm mười tám tuổi mà Văn Yến tặng cô.

Và giờ, tất cả đã bị hủy hoại.

Cô cẩn thận cất lại sợi dây chuyền đã cháy xém, rồi lặng lẽ bước đến trước mặt Tống Huệ Ân. Trước khi cô ta kịp phản ứng, một cái tát mạnh mẽ vung tới!

“Chát!”

Cái tát đầu tiên dứt khoát khiến Tống Huệ Ân trừng mắt nhìn cô không thể tin nổi. Nhưng cơn giận trong lòng Trì Chỉ Uyên chưa nguôi, cô vung thêm một cái tát nữa, không chút do dự.

Hai cái tát khiến Tống Huệ Ân choáng váng, tức tối định mở miệng thì lại bị thêm một cái tát thứ ba.

Ba cái tát liên tiếp. Nhưng với Trì Chỉ Uyên, như thế vẫn chưa đủ. Cô định đánh tiếp thì Bạc Thế Thần cuối cùng cũng lao ra, đẩy mạnh cô một cái.

“Cô điên rồi à?!”

Giọng anh đầy phẫn nộ và hoảng loạn. Vừa hét xong câu đó, anh liền chạy đến xem tình hình của Tống Huệ Ân, mà không hề để ý phía sau, Trì Chỉ Uyên vì cú đẩy mạnh đã lảo đảo ngã ngửa, rơi thẳng xuống hồ nước phía sau!

“Cứu… cứu với!”

Hồ rất sâu, mà cô thì không biết bơi. Thêm cả hoảng loạn vì bất ngờ, cô vừa vùng vẫy vừa sặc mấy ngụm nước, cổ họng và khoang mũi bỏng rát dữ dội.

Tiếng hô hoán của người giúp việc vang lên giữa cơn hỗn loạn:

“Thiếu… thiếu gia! Phu nhân hình như không biết bơi!”

Nghe đến đó, sắc mặt Bạc Thế Thần khẽ biến. Nhưng cuối cùng, anh vẫn cắn răng quay đi, thậm chí không buồn liếc lại phía cô.

“Không ai được cứu! Bao giờ cô ta biết nhận lỗi thì hãy cho cô ta lên.”

Nói xong, anh cẩn thận bế lấy Tống Huệ Ân, quay người rời đi.

Không ai cứu cô.

Trì Chỉ Uyên mấy lần chìm xuống suýt không thể trồi lên. Mỗi khi ý thức mơ hồ, trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh Văn Yến.

Không… cô còn chưa tìm ra người thực sự đã nhận trái tim hiến tặng của anh ấy. Sao có thể chết ở đây được?

Cuối cùng, dựa vào chút sức lực cuối cùng, cô tự mình bò lên được khỏi mặt nước.

Nhưng ngay khi thoát khỏi nguy hiểm, cô cũng cạn kiệt sức lực.

Trì Chỉ Uyên ngã xuống đất, ngất lịm đi.

Chương 8

Lúc tỉnh lại, đã là mấy ngày sau. Bạc Thế Thần đang ngồi bên giường cô, vẻ mặt u ám, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô:

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...