20px

Vừa dặn dò xong mấy lưu ý khi chăm bệnh nhân, bác sĩ lắc đầu rời đi, còn không quên bảo người tăng cường theo dõi phòng này.

Trong phòng bệnh, Bạc Thế Thần thở dốc liên tục, rõ ràng bị kích động mạnh.

Anh vẫn không thể tin nổi — Trì Chỉ Uyên lại dám… chặn số anh.

Còn chuyện ly hôn? Anh chẳng tin nổi dù chỉ một chữ.

Với cái cách mà Trì Chỉ Uyên từng yêu anh đến phát cuồng như thế, sao cô có thể thật sự nỡ ly hôn với anh?

Nghĩ đến đây, cảm xúc trong anh cuối cùng cũng dịu xuống. Anh đưa tay về phía Đinh Hồng Dã.

Đinh Hồng Dã rất hiểu ý, vội vàng đưa tờ giấy chứng nhận ly hôn cho anh.

Mấy người anh em khác đưa mắt nhìn nhau, rồi lại liếc về phía Tống Huệ Ân — người vẫn luôn bị anh lạnh nhạt từ nãy đến giờ.

Tống Huệ Ân cũng chẳng ngờ mình lại bị phớt lờ hoàn toàn.

Rõ ràng hôm qua anh còn liều mạng bảo vệ cô, hôm nay cô vừa nói muốn ở bên anh, anh chẳng những không vui mừng, ngược lại cả buổi chỉ để tâm đến Trì Chỉ Uyên?

Cơn ghen trong lòng cô như hóa thành thực thể, cô cắn chặt môi, ánh mắt đầy oán hận.

Tất cả là tại Trì Chỉ Uyên!

Nếu không phải lúc này cô ta gây chuyện đòi ly hôn, thì Bạc Thế Thần làm sao bị cô ta kéo sự chú ý trở lại?

“Thế Thần…”

Cô rưng rưng, giọng đầy ấm ức:

“Chỉ là tờ giấy ly hôn rách nát thôi mà, có gì đáng xem chứ? Cô ta muốn đi thì cứ để cô ta đi, em sẽ luôn ở bên anh mà.”

Nếu là trước kia, chỉ cần nghe Tống Huệ Ân nói sẽ luôn bên cạnh, chắc chắn Bạc Thế Thần sẽ lập tức chia tay với Trì Chỉ Uyên, quay sang cưới cô ngay.

Nhưng giờ phút này, anh lại chẳng cảm thấy chút vui mừng nào.

Chỉ nhìn tờ giấy ly hôn trong tay, anh cười lạnh.

Làm giả cũng kỹ đấy —

nhưng anh chưa từng ký đơn ly hôn, càng chưa từng bước chân vào Cục Dân Chính, một mình cô ta thì lấy đâu ra giấy ly hôn thật?

Anh không trả lời Tống Huệ Ân, chỉ hậm hực lẩm bẩm như giận dỗi:

“Tôi muốn xem thử, cô ta có thật sự có gan như vậy, giỏi thì đừng quay lại luôn đi!”

Tuy nói nhỏ, nhưng trong phòng ai cũng nghe rõ mồn một.

Mọi người vội vã hòa giải:

“Đúng đó, Trì Chỉ Uyên yêu Bạc ca như thế, sao nỡ rời bỏ thật chứ? Tôi cá chưa tới hai tuần là quay về thôi!”

“Hai tuần? Trương Quân Hạo, cậu nhát thế à, tôi cá một tuần!”

“Tôi cá ba ngày!”

Cả đám ồn ào cãi nhau, vô tình cũng làm tan đi phần nào sự bực bội trong lòng Bạc Thế Thần.

Anh tiện tay vứt tờ giấy ly hôn qua một bên, nhưng trong lòng vẫn âm thầm nghĩ:

Có lẽ vì anh cứu Tống Huệ Ân, nên cô mới ghen đến mức giận dỗi như vậy.

Lần này còn chơi trò giả giấy ly hôn dọa anh — nhưng anh đâu dễ bị lừa như thế.

Chuyện này không thể bỏ qua được, phải để cô biết, hờn dỗi thì được, nhưng lấy chuyện ly hôn ra đùa thì không.

Nghĩ đến đây, anh lấy điện thoại ra, gọi đi một số:

“Giúp tôi điều tra xem cái giấy ly hôn của Trì Chỉ Uyên lấy từ đâu ra.”

Đợi có bằng chứng trong tay rồi, xem cô còn định chối thế nào nữa.

Chương 12

Chuyện này cứ thế bị cho qua, đám anh em cũng ngầm hiểu không ai nhắc đến Trì Chỉ Uyên nữa, chỉ chờ xem khi nào cô không nhịn được mà quay lại tìm, để còn tiện thể cười nhạo cô một phen.

Thế nhưng thời gian từng ngày trôi qua, ba ngày, một tuần, hai tuần, thậm chí một tháng, cô vẫn chưa từng xuất hiện trở lại.

Mọi người nhìn sắc mặt anh ngày một u ám, không ngừng tìm đủ mọi chủ đề khác để dời sự chú ý của anh, Tống Huệ Ân thì ngày nào cũng ở bên cạnh anh, chăm sóc tỉ mỉ chu đáo đến mức khiến người khác không khỏi ngưỡng mộ.

Chỉ có người được chăm sóc ấy, rõ ràng đã nhận được sự đáp lại từ người trong mộng bao năm nay, thế mà trong đầu vẫn chỉ toàn là hình bóng Trì Chỉ Uyên, hoàn toàn không thấy có chút gì là vui vẻ cả.

Anh từ tự tin lúc đầu, đến chần chừ sau đó, cho đến tận khi gần xuất viện sau một tháng, cô vẫn không hề đến tìm mình, trong lòng anh bỗng dưng dấy lên một tia bất an mơ hồ.

Chẳng lẽ cô thật sự từ bỏ mình rồi? Sao có thể được chứ?

Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại im lặng bấy lâu cuối cùng cũng vang lên, tay anh còn nhanh hơn đầu, vội vàng bắt máy, trong lòng cũng nhẹ nhõm thở phào một hơi.

“Trì Chỉ Uyên, cuối cùng em cũng biết gọi cho anh rồi hả?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...