Cô luôn biết chừng mực, ngoại trừ lần tức giận vì sợi dây chuyền, cô hầu như chẳng bao giờ đem cảm xúc cá nhân ra trút lên đầu anh.
Tất nhiên, mấy lần ghen sau này không tính.
Dù sao thì, người trước mặt anh đây cũng từng là người anh khắc khoải bao năm, anh vẫn không thể quá lạnh nhạt với cô, khẽ thở dài:
“Em về trước đi, anh hơi mệt, muốn nghỉ ngơi một lát.”
“Còn những chuyện khác… sau này đừng nhắc nữa, anh không có ý định ly hôn với Trì Chỉ Uyên.”
Nói xong, anh quay người đi, không nhìn cô nữa.
Thế nhưng Tống Huệ Ân nghe thấy câu này thì trừng lớn mắt, vẻ mặt hoàn toàn không thể tin nổi:
“Bạc Thế Thần, anh có ý gì! Anh không định ly hôn với cô ta, vậy những ngày qua của chúng ta là cái gì?”
Anh im lặng một lúc, vẫn không nhìn cô, chỉ nhắm mắt lại rồi bình thản đáp:
“Anh chỉ coi em là bạn thôi.”
“Bạn bè?” Tống Huệ Ân bật cười lạnh một tiếng, đứng dậy làm chiếc ghế vang lên tiếng ken két chói tai, cả hai người đều như không nghe thấy gì.
Ánh mắt cô khóa chặt vào bóng lưng anh, chất vấn liên tiếp vang lên:
“Anh nói chúng ta chỉ là bạn bè, vậy tôi muốn hỏi anh, thiếu gia nhà họ Bạc đối xử với bạn bè đều tốt như vậy sao?”
“Bạn bè bị bệnh, thì kéo vợ mình – người đang thiếu máu – đi hiến máu, còn tự tay chăm sóc bạn cả tuần trời, nhưng lại mặc kệ vợ mình sau khi hiến máu, không hỏi han lấy một câu?”
“Sẽ vì đi tụ họp với bạn, mà bỏ vợ lại một mình trên đỉnh núi?”
“Sẽ chỉ vì một câu ‘muốn chơi vui’ của bạn, mà để vợ mình phải ở lại chịu đủ nhục nhã?”
“Sẽ để cha mẹ mình trao truyền gia bảo cho bạn chứ không phải cho vợ? Thậm chí vì bạn mà nổi giận, đến mức mặc kệ vợ mình suýt chết đuối, còn ra lệnh không cho ai cứu?”
“Sẽ ngay trước mặt vợ, không tiếc hy sinh tính mạng để cứu lấy một người bạn?”
Mỗi một câu chất vấn, gương mặt Bạc Thế Thần lại trắng thêm một phần.
Đến tận lúc này, anh mới cuối cùng nhận ra, những việc mình từng làm, với Trì Chỉ Uyên mà nói, tàn nhẫn đến nhường nào.
Khi đó anh nghĩ gì chứ? Anh chỉ nghĩ rằng, Trì Chỉ Uyên yêu anh như vậy, nhất định sẽ không rời bỏ anh, cho nên mới có thể làm tới mức không kiêng nể gì.
Sau này cảm thấy cô có chút bất thường, anh cũng chỉ biết dỗ dành lấy lệ.
Bởi vì anh yêu Tống Huệ Ân quá lâu, đến mức tình cảm ấy trở thành chấp niệm, sự thiên vị dành cho cô ta cũng trở thành thói quen, nên trong vô thức anh luôn ưu tiên cô ta trước.
Nhưng đến tận khi Trì Chỉ Uyên lần này thật sự rời đi, anh mới phát hiện, người mà anh không thể mất nhất — thật ra là Trì Chỉ Uyên.
“Nếu trước kia anh có hành động gì khiến em hiểu lầm, anh xin lỗi.”
Chương 14
Bạc Thế Thần mím chặt môi, không dám đối diện ánh mắt của Tống Huệ Ân, trong lòng lại càng thêm day dứt vì Trì Chỉ Uyên.
Nếu cô chưa từng rời đi, vẫn còn ở lại bên anh, thì có lẽ lúc nghe Tống Huệ Ân nói muốn ở bên mình, anh thật sự sẽ vui vẻ đồng ý.
Mà ánh mắt né tránh của anh khiến tim Tống Huệ Ân hoàn toàn lạnh ngắt, đôi môi đỏ cũng vì tức giận mà khẽ run rẩy, rất lâu sau, cô bất chợt bật cười thành tiếng.
“Được, được lắm, Bạc Thế Thần, coi như tôi mù mắt, lại thật sự động lòng với loại đàn ông như anh.”
Cô tức giận xoay người rời đi, nhưng khi bước đến cửa phòng bệnh, lại đột ngột quay đầu nhìn về phía anh:
“Bạc Thế Thần, anh đúng là đồ tiện nhân, đáng đời anh cả đời này không thể ở bên người mình yêu!”
Nói xong, cô quay người bỏ đi, cánh cửa cũng theo đó mà bị đóng sầm lại, phát ra tiếng “rầm” vang dội.
Tim Bạc Thế Thần bỗng chấn động, cũng không rõ là vì tiếng đóng cửa kia, hay vì những lời cô vừa nói.
Phòng bệnh cuối cùng cũng chỉ còn lại một mình anh, anh nằm trên giường, trằn trọc không yên, mãi mà tâm trí vẫn chẳng thể bình lặng trở lại. Một lúc sau, anh lại cầm điện thoại lên, gọi cho trợ lý Uông thêm một cuộc nữa.
“Đi điều tra toàn bộ quá khứ của phu nhân, từ khi sinh ra đến giờ, không được bỏ sót chi tiết nào.”
Bạc Thế Thần không phải đợi lâu, sáng hôm sau trước cả khi Đinh Hồng Dã và nhóm bạn đến, trợ lý Uông đã mang tất cả tài liệu tới.
Từng trang tài liệu được lật mở, sắc mặt của anh cũng dần trở nên u ám.
Chaporia
Bình Luận (0)