Nói đến cuối, giọng cô chợt trầm xuống, thoáng có chút mất mát. Nhưng cô không nói dối.
Không khí bỗng rơi vào im lặng, xung quanh chỉ còn tiếng thìa khuấy nhẹ vào thành cốc vang lên lanh canh.
Một lúc sau, anh ngẩng cổ nhìn đồng hồ, là người đầu tiên đứng dậy.
“Giờ nghỉ sắp hết rồi, thư ký Trì, cô cũng nên quay lại làm việc.”
“Rõ ạ!” Giọng cô lí lắc vang lên bên tai anh, khiến cảm giác mất mát vừa rồi như chỉ là ảo giác. Anh không quay đầu lại, chỉ phất tay.
“Cốc cà phê đó, coi như tôi mời cô.”
Trì Chỉ Uyên mỉm cười nói cảm ơn, ánh mắt nhìn theo bóng lưng anh rời đi. Nếu lúc đó Ninh Dực Khôn quay đầu lại, chắc chắn sẽ thấy trong mắt cô là một sự hoài niệm khôn cùng.
Cô cúi đầu, cười chua chát:
“Em nhớ anh lắm, A Yến…”
Đột nhiên, một bóng người chắn ngang trước mặt cô. Cô ngẩng lên, khi thấy rõ người đến là ai, toàn bộ cảm xúc trong mắt lập tức tan biến, chỉ còn lại sự lạnh lùng dửng dưng.
Người đến chính là Bạc Thế Thần, người đã vội vã lần theo tung tích của cô mà tìm đến tận đây. Lúc này anh ta trông khá tiều tụy, gương mặt trắng bệch, cằm lởm chởm râu xanh, cả người toát lên vẻ mỏi mệt, khổ sở.
Thấy cô rạng rỡ kiêu hãnh, lại vừa trông thấy cảnh cô vui vẻ nói chuyện với người đàn ông vừa rời đi, lời xin lỗi vốn định nói ra lại hóa thành câu móc mỉa:
“Người vừa rồi là mục tiêu mới của cô sao? Trì Chỉ Uyên, không nhìn ra đấy, cô diễn cũng giỏi thật. Hắn có biết cô tiếp cận hắn chỉ vì trái tim trong ngực hắn không?”
Trước những lời cay nghiệt của anh ta, cô làm như không nghe thấy, chỉ lặng lẽ uống ngụm cà phê cuối cùng trong cốc, ánh mắt thờ ơ, như thể không hề nhìn thấy người trước mặt. Rồi cô đứng dậy, định bỏ đi.
Khi sắp lướt qua nhau, tay bỗng bị giữ lại. Cô cúi nhìn, thấy bàn tay gầy guộc của anh ta đang nắm lấy cổ tay mình.
Lông mày cô lập tức nhíu lại, đưa tay gỡ từng ngón tay anh ta ra, còn vỗ vỗ vào chỗ bị chạm như đang phủi bụi. Hành động ghét bỏ đó rơi vào mắt anh ta lại càng khiến tim anh quặn thắt.
Không còn trái tim đó rồi, thì cả cái chạm nhẹ của anh, với cô cũng trở nên đáng ghét như vậy sao?
Trì Chỉ Uyên thật ra đã sớm chuẩn bị tâm lý rằng anh ta sẽ biết hết mọi sự thật.
Chỉ là cô nghĩ, anh ta biết rồi chắc sẽ vui mừng vì cuối cùng có thể thoát khỏi cô, quay lại bên người anh ta thật sự yêu – Tống Huệ Ân. Cô chưa từng nghĩ, anh ta lại đuổi theo cô đến tận đây.
Nhưng cô chẳng hề quan tâm đến cảm xúc của anh ta, thậm chí chẳng buồn nhiều lời, chỉ quay người bước đi. Bạc Thế Thần nhất thời không kìm được, lớn tiếng gọi:
“Trì Chỉ Uyên!”
Giọng nói khiến mọi người xung quanh đều ngoảnh lại nhìn. Trước ánh mắt của mọi người, Trì Chỉ Uyên bất đắc dĩ thở dài, đành dừng bước, quay lại.
Vẻ xa cách trên mặt cô rất rõ ràng, khi mở miệng chỉ là một tiếng gọi xa lạ:
“Tổng giám đốc Bạc.”
“Không biết tổng giám đốc Bạc vượt ngàn dặm tìm đến tôi là vì chuyện gì? Nếu không có gì thì cũng sắp đến giờ làm rồi, tôi phải về công ty.”
Anh lập tức đỏ hoe mắt, giống như một chú chó nhỏ bị bỏ rơi, đáng thương nhìn chủ nhân mình, cầu xin được thương xót. Khi nói, giọng anh đã nghẹn ngào:
“Trì Chỉ Uyên, cô vì một trái tim mà dốc lòng tiếp cận tôi, bây giờ lại không chút do dự mà vứt bỏ tôi. Cô dựa vào cái gì mà muốn đến thì đến, muốn đi thì đi? Ngay cả chuyện ly hôn cô cũng tự quyết được sao? Bản thỏa thuận ly hôn đó từ đầu đến cuối tôi không hề hay biết, nó không có hiệu lực!”
Trì Chỉ Uyên lắc đầu, môi khẽ nhếch, nở ra một nụ cười châm chọc:
“Nhưng tổng giám đốc Bạc, tôi đã hỏi anh rồi mà.”
…
Chương 18
Anh khẽ phẩy tay, không so đo với cô, chỉ ra hiệu cho cô lui ra ngoài, còn ly sữa bò thì vẫn để lại trên bàn.
Chờ cô rời khỏi hoàn toàn, Ninh Dực Khôn mới nhìn về hướng cửa, nhẹ nhàng khuấy sữa bò, ánh mắt sâu thẳm.
“Trì Chỉ Uyên, rốt cuộc cô là ai, lại đến vì điều gì?”
Trước mặt anh là một tập tài liệu, được trợ lý chuyển lên nửa tiếng trước. Anh mở ra, trang đầu tiên chính là bản sơ yếu lý lịch mà Trì Chỉ Uyên nộp khi vào công ty.
Tốt nghiệp thạc sĩ Thanh Đại, theo lý mà nói thì không đến mức không tìm được việc. Thế nhưng trong khoảng thời gian này, cô lại không hề có bất kỳ kinh nghiệm làm việc nào.
Chaporia
Bình Luận (0)