Không phải vẫn còn nhớ nhung chồng cũ lắm sao? Ở buổi tiệc đã vội vàng ôm nhau thắm thiết như thế, còn quản anh làm gì? Hơn nữa, ở bên cạnh anh thì tủi thân lắm sao? Vậy mà… còn khóc?
Trì Chỉ Uyên dĩ nhiên không biết anh đang nghĩ gì. Vừa xuống lầu liền thấy Ninh Dực Khôn không hề biết yêu quý bản thân mình. Rõ ràng anh bị bệnh tim bẩm sinh, đã giữ gìn suốt 27 năm, hôm nay tại sao lại đột nhiên uống rượu?
Chẳng lẽ là… nổi loạn muộn?
Anh không vui, cô càng không vui. Môi đỏ mím chặt, thấy anh lại định lấy thêm rượu, cô vội bước nhanh vài bước, chắn ngay trước mặt anh.
“Tổng giám đốc Ninh, ngài không phải là con nít.”
Ninh Dực Khôn hiếm khi có tâm trạng đấu khẩu với cô, liền cười nhạt đáp lại: “Cô dựa vào đâu mà quản tôi? Cơ thể của tôi, tôi có thể tự quyết định.”
“Tôi là thư ký của ngài, cũng là người đang theo đuổi ngài, sao lại không thể quản? Hơn nữa… chẳng phải chính ngài cũng ngầm cho phép sao?” Biểu hiện khác thường quá rõ ràng, dù có chậm chạp đến đâu thì cô cũng nhận ra lúc này anh đang bất ổn. Giọng cũng dịu đi một chút, nói tới đây còn khẽ lắc lắc ly rượu vừa rồi, cong môi cười: “Huống chi, ngài không cho tôi quản, tôi cũng đã quản bao nhiêu lần rồi, thêm một lần nữa cũng chẳng sao.”
Trên ly thủy tinh trong suốt giờ đây còn lưu lại dấu môi đỏ. Không hiểu sao, não bộ của Ninh Dực Khôn như vừa mới bắt đầu phản ứng — vành tai bất giác đỏ lên.
Họ vừa rồi… uống chung một ly rượu. Mà cô còn uống đúng chỗ anh đã uống…
Vậy có tính là gián tiếp hôn môi không?
Nghĩ đến đây, ánh mắt anh dừng lại nơi đôi môi của cô. Cô rất biết chọn màu son, không hiểu có phải vì làn da trắng sáng không mà cô toàn chọn những tông màu được cho là “kén người”, nhưng lại kỳ lạ là cực kỳ hợp với cô.
Bị ánh mắt anh nhìn chằm chằm khiến Trì Chỉ Uyên có chút không tự nhiên, khẽ ho một tiếng rồi quay đầu tránh ánh mắt anh, cụp mắt xuống, giọng mang theo chút ngượng ngùng.
“Tổng giám đốc Ninh, ngài say rồi. Tôi đưa ngài về phòng trước nhé.”
Trợ lý ở gần đó nhìn thấy diễn biến này không khỏi sững sờ, cúi đầu liếc nhìn video giám sát vừa nhận được, trong lòng bỗng chốc do dự.
Vậy cái đoạn video này… còn cần gửi cho tổng giám đốc không?
Thấy Ninh Dực Khôn đã cùng Trì Chỉ Uyên rời khỏi sảnh tiệc, trợ lý suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn chuyển đoạn video ấy vào hòm thư của tổng giám đốc, rồi lặng lẽ đi theo.
Dù sao mỗi lần đi công tác có Trì Chỉ Uyên đi cùng, nhiệm vụ được dặn dò đầu tiên của tổng giám đốc luôn là: phải để mắt đến Trì Chỉ Uyên.
Sử dụng danh nghĩa của Ninh Dực Khôn, cô đặt phòng xong, đưa anh về đến phòng, lau mặt lau tay cho anh, còn chu đáo đặt dép cạnh chân anh. Thấy anh chỉ nhìn mình không nhúc nhích, cô thở dài bất lực, cúi người giúp anh thay dép.
“Ngài có thể tự đi tắm không?”
Cô thử hỏi, anh thì lại như quên mất lúc đầu viện cớ say rượu chỉ là cái cớ để cô rút lui, chỉ ngây ngốc nhìn cô không nói một lời.
Cô đành chịu, xoay người đi mở nước, thử nhiệt độ, vừa đúng.
Đẩy Ninh Dực Khôn vào phòng tắm, cô không dừng lại lâu, quay người bước nhanh ra cửa.
“Tôi đi tìm trợ lý Trần.”
Vừa mở cửa ra, ánh mắt cô liền chạm phải ánh nhìn của trợ lý Trần đang đứng ngay ngoài hành lang. Anh ta cười ngượng: “Thư ký Trì, đây là…?”
Trì Chỉ Uyên lại rất thản nhiên, đứng ngay cửa hơi nghiêng người sang một bên: “Tổng giám đốc Ninh uống say, tôi vừa mở nước cho ngài ấy, đang định ra tìm—”
Chưa nói dứt câu, cổ tay bỗng bị một bàn tay nắm lấy, tiếp đó là một lực mạnh kéo cô ngược trở vào phòng, ngay giây tiếp theo, cánh cửa đóng sầm lại trước mặt trợ lý Trần.
“…”
Anh ta không bỏ lỡ ánh nhìn hoảng hốt trong mắt Trì Chỉ Uyên lúc bị kéo vào. Liệu giờ có thể nói… lúc nãy anh ta lo lắng về sự trong trắng của tổng giám đốc Ninh là đúng không?
Hiện tại, anh ta xoa xoa mũi, coi như chưa thấy gì, xoay người rời đi.
Trong phòng suite, Trì Chỉ Uyên bị Ninh Dực Khôn ép sát vào cánh cửa, trán chạm trán, hơi thở nóng rực quấn lấy nhau, gần đến mức cô có thể nghe rõ từng hơi thở khẽ khàng của anh.
Ánh mắt anh sâu thẳm, mang theo dò xét, lại như muốn nuốt chửng người trước mặt vào bụng.
Chaporia
Bình Luận (0)