Mấy ngày sau.

Tin tức Tiêu Kỳ thất tung truyền hồi kinh thành.

Tướng quân phủ thượng hạ loạn thành một mảnh.

Ta cường chống đỡ chủ trì đại cục, không dám để bản thân ngã xuống.

— Bệ hạ, nương nương, cầu người cứu cứu Tiêu Kỳ đi!

— Hài tử trong bụng thần nữ còn nhỏ như vậy, nó không thể không có cha!

Hoàng hậu nương nương đem ta đỡ dậy.

Bệ hạ cũng đáp ứng sẽ tăng phái viện binh.

Do cha ta thân tự mang binh tiền khứ Nam Khương.

Một tháng đó, là khoảng thời gian nan ao nhất của ta qua hai đời.

Hoàng hậu nương nương hứa cho ta hồi nương gia trú.

Nhưng ta chấp ý không đi, liền lưu tại tướng quân phủ chờ chàng.

Tiêu Kỳ từng nói qua, chàng từ nhỏ đã không còn gia nhân, cô khổ linh đinh.

Tuy rằng sớm sớm đã lập phủ, nhưng viện tử rộng lớn như vậy, không có một ai chờ chàng về nhà, tổng cảm thấy lãnh thanh.

Ta đương thời đáp ứng qua chàng.

— Ta sẽ làm gia nhân của chàng, vĩnh viễn chờ chàng về nhà.

— Gia lai, lại sinh một cái hài tử, hai mẹ con chúng ta cùng nhau chờ chàng.

Mùa hạ nhiên tận.

Chờ đến thời tiết thu phong tảo lạc diệp, cửa thành khẩu cuối cùng cũng truyền tới tin tức.

— Tiêu tướng quân trở về rồi!

— Chiến loạn của Nam Khương cũng bình định rồi!

Ta bỗng nhiên đứng phắt dậy.

Một trận đầu váng mắt hoa ập đến, cuối cùng chi trì không nổi, ngất đi.

21

A Kỳ……

Ta ngồi bọc dậy, lôi kéo chàng phản phúc kiểm tra một bận.

Xác định trên người không có thương tích nghiêm trọng, mới cuối cùng không căng nổi tình tự, nhào vào trong lòng chàng thống khóc.

— Có rất nhiều người nói chàng đã chết, ta đều sắp sợ chết rồi…

— Chàng nếu như có cái tam trường lưỡng đoạn gì, A Kỳ, ta cũng hoạt không nổi đâu!

Tiêu Kỳ ôm lấy ta, tâm thống đến đỏ cả mắt.

Chàng đem tay nhẹ nhàng đặt trên hạ phúc của ta.

Cảm thụ được sự miên nhuyễn dưới lòng bàn tay.

— Ngưng Nhi, không nói loại lời này, hài tử của chúng ta còn đang nghe đấy.

— Chúng ta đều sẽ hảo hảo hoạt lấy. — Chàng chặt chẽ nghiến răng, — Bởi vì kẻ đáng chết lọt sang một người khác.

Hạnh hảo đề tiền có sở đề phòng.

Tiêu Kỳ lần này không chỉ bình an thoát hiểm, còn mang về chứng cứ Sở Liêm liên kết với man tộc Nam Khương thiết kế hãm hại chàng.

Đương triều Thái tử, vì đoạt thê mà đầu địch, cắng cổ vị văn.

Chiết tử của các bộ đại thần chất cao như núi, toàn bộ đều là yêu cầu vấn trảm Thái tử.

Nhưng Hoàng hậu luyến tiếc độc tử, tự thỉnh phế hậu, cũng muốn bảo toàn tính mạng cho Sở Liêm.

Cuối cùng, bệ hạ nhẫn thống, đem đứa con trai mà mình yêu thương nhất này biếm làm phế nhân.

Lúc nghe hạ nhân giảng những chuyện này, ta đang bày biện chậu hoa mà Tiêu Kỳ tặng cho ta.

Đó là thứ mang từ Nam Khương về, giống như thường chỉ mọc ở trên đoạn nhai, cực kỳ hạn kiến, lại khó nuôi sống.

Ta vì một bồn hoa này, đặc ý dựng một cái chuyên thuộc hoa phòng.

Sinh sợ nó chết đi.

— Nhưng mà, Đại cô nương, nói đến cũng kỳ quái, vị Dư cô nương kia trước đó đều cùng Thái tử… xúy, đều cùng Sở Liêm náo thành thế kia rồi, hiện tại hắn bị phế, Dư cô nương phản đi lại tử tâm sập địa mà đi theo, nhìn hai người họ giống như là hòa hảo rồi.

Không chỉ hạ nhân bên dưới kỳ quái.

Đến cả bản thân Sở Liêm cũng cảm thấy kỳ quái.

Nhưng hắn rất nhanh liền tưởng thông suốt rồi.

Tất nhiên hắn và Dư Diên Nhi bao nhiêu năm tình phân như vậy, nữ tử tổng là tâm nhuyễn niệm cựu tình, chung quy vẫn là yêu hắn yêu đến nan dĩ cát xả, cũng có thể lý giải.

Đối diện với sự tinh tâm chăm sóc của Dư Diên Nhi, Sở Liêm rất là cảm động.

— Diên Nhi, điên điên đảo đảo, vẫn là nàng thương ta nhất.

— Đợi ta đem thương thế dưỡng hảo, chúng ta liền đi tìm một nơi trang tử, an an ổn ổn mà sinh hoạt, có được không?

Dư Diên Nhi cười cười.

Không đáp ứng, cũng không từ chối.

— Liêm ca ca, ta biết trong lòng huynh điếm niệm Trương gia tỷ tỷ, Diên Nhi ái trọng huynh, không nhẫn tâm nhìn huynh bão thụ tương tư chi khổ.

— Tỷ tỷ hiện tại còn chịu gặp ta, huynh nếu như có lời gì, bất phương để ta giúp đỡ truyền đạt.

Dư Diên Nhi mượn cái do đầu này, tổng là tới phủ ta.

Một lần ngồi chính là đại bán thiên.

Cùng ta trò chuyện mười phần đầu cơ.

Nàng ta đặc biệt thích bồn hoa Nam Khương kia của ta.

Mỗi lần trước khi đi, đều sẽ hái một ít cánh hoa mang đi.

Chính đêm ngày hôm đó, Thái tử trước khi ngủ đều sẽ gia thêm một bát an thần thang.

Hiệu quả cực giai.

Uống vào, một giấc có thể ngủ đến giữa trưa ngày thứ hai.

22

Thái tử chịu đòn bản tử, trọng thương vị dũ, lại luôn u uất quả hoan.

Bệnh tình thủy chung phản phúc.

Hoàng hậu tư hạ thỉnh vô số thái y qua nhìn, lại một mực không thấy chuyển biến tốt, cũng chẩn đoán không ra nguyên nhân.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...