Khoảng sân vẫn là khoảng sân ấy.
Chỉ là sơn trên cửa đã tróc lở nhiều hơn.
Tôi đẩy cửa bước vào, ruộng rau đã được ai đó cuốc xới tơi xốp.
Củ cải, bắp cải mới trồng mọc ngay ngắn thẳng hàng.
Em trai tôi đứng cạnh bếp, đeo tạp dề, tay cầm cái vá đảo đồ ăn.
“Chị! Chị về rồi à?”
“Mày trồng rau đấy hả?”
“Vâng. Mỗi tháng em về một lần, dọn dẹp lại cái sân.”
Trong bếp bay ra mùi thịt kho tàu thơm lừng.
Trên bàn bày bốn món: thịt kho tàu, trứng xào, dưa chuột trộn chua ngọt, và một bát bắp cải hầm.
“Mày nấu hết à?”
“Nấu 3 năm nay rồi, tay nghề không tồi đâu.”
Tôi mỉm cười.
Bố mẹ tôi được em trai lái chiếc xe tải nhỏ chở về.
Chiếc xe là tiền nó tự kiếm mua được, xe cũ chạy hơn 8 vạn cây số, giá 3 vạn 2.
Mẹ tôi già đi nhiều so với trong trí nhớ của tôi. Tóc đã bạc trắng, nếp nhăn trên mặt hằn sâu thêm gấp đôi.
Bố tôi càng gầy nhom, lúc bước đi lưng còng rạp xuống, mấy năm sau ca phẫu thuật, rượu cũng bỏ, thuốc lá cũng hút ít đi.
“Vọng Vọng.” Mẹ tôi đứng giữa sân nhìn tôi, tay vò vò vạt áo.
“Mẹ.”
Môi bà mấp máy.
“Cơm chín rồi, vào nhà ăn thôi.”
Cả nhà bốn người ngồi quanh mâm cơm.
Đã mười năm rồi mới có cảnh này.
Không ai lên tiếng, chỉ có tiếng đũa va lách cách vào bát.
Mẹ tôi gắp cho tôi một miếng thịt kho tàu.
Tôi không từ chối.
“Vọng Vọng,” Mẹ tôi cuối cùng cũng mở lời, giọng lí nhí, “Mẹ có một câu muốn nói với con.”
“Mẹ nói đi.”
“Xin lỗi con.”
Ba chữ.
Rơi xuống bàn ăn.
Rơi vào không gian căn phòng này.
Rơi lên tất cả những ấm ức suốt mười năm ròng rã.
Đũa tôi khựng lại.
Bố tôi cúi gằm mặt, không hé răng nửa lời, nhưng bờ vai ông run lên.
“Con biết.” Tôi nói.
Không nói “không sao đâu”.
Cũng không nói “bỏ đi”.
Chỉ nói “Con biết”.
Bởi vì tôi thực sự biết.
Câu nói này bà đã kìm nén bao nhiêu năm nay rồi.
Không phải bà học được cách xin lỗi.
Mà là cuối cùng bà đã chẳng còn thứ gì để bấu víu trốn tránh nữa rồi.
Em trai tôi ngồi cạnh đỏ hoe mắt, cúi gằm mặt ăn cơm.
Ăn xong, tôi rửa bát đũa rồi bước ra sân.
Trăng sao trên trời vẫn nhiều như mười năm trước.
Tôi đứng cạnh luống ớt, nhìn cây ớt không biết ai đã trồng lại lên đó.
Giọng em trai từ phía sau vang lên.
“Chị, cây ớt đó là em trồng đấy. Lần trước cuốc đất thấy cái hố, em đoán ngay hồi trước chị giấu đồ gì ở đây.”
“Mày đoán trúng rồi đấy.”
“Là gì thế chị?”
“Dây chuyền vàng của bà nội.”
“Thế bây giờ đâu rồi?”
Tôi kéo cổ áo xuống, cho nó thấy sợi dây chuyền mảnh đeo trên cổ.
“Vẫn luôn ở đây.”
Nó nhìn một lúc, rồi ngoảnh đi lau nước mắt.
“Chị, sau này em sẽ chăm chỉ làm ăn.”
“Ừ.”
“Chuyện của chị, em sẽ không để hai người họ làm phiền chị nữa.”
“Mày tự lo thân mày cho tốt là được.”
Nó “Vâng” một tiếng, rồi quay vào nhà.
Tôi đứng một mình giữa sân.
Gió thổi qua, lá bắp cải ngoài ruộng khẽ kêu xào xạc.
Màn hình điện thoại sáng lên.
Tin nhắn của chị Phương.
“Vọng Vọng, năm mới vui vẻ. Năm nay em về quê à?”
“Em về rồi.”
“Em có ra thăm bà nội không?”
“Ngày mai em đi.”
“Tặng cho bà một bó hoa giúp chị nhé.”
“Vâng ạ.”
Tôi khóa màn hình, ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Trăng hôm nay rất tròn.
Sợi dây chuyền vàng chạm vào xương quai xanh, ấm áp như nhiệt độ cơ thể.
18 gram.
Đó là sức nặng của cả một đời bà chắt bóp.
Và cũng là sức nặng đã đưa tôi đi đến tận ngày hôm nay.
Chaporia
Bình Luận (0)