Đợi tiễn khách đi, mẹ tôi che mặt khóc thảm, gần như mất hồn.

Bà ta cả đời này hưởng đủ phúc rồi, cuối cùng cũng phải bắt đầu chịu khổ.

Để bà ta chịu khổ một mình không cảm thấy cô đơn, tôi còn sắp xếp sẵn hậu chiêu.

Cửa mở, Tô Mạn uể oải bước vào.

Hôm đó sau khi cô ta ngất xỉu, cô ta nằm viện ba ngày, hôm nay mới xuất viện.

Vừa xuất viện liền vội vàng trở về nhà, sợ nếu không về nhà tôi sẽ tìm cô ta đòi mạng.

Mẹ tôi nhìn thấy cô ta, ngay cả sức để tức giận cũng không còn, chỉ ngây ngốc nhìn chằm chằm cô ta.

Cô ta cũng chẳng còn sức lực gì, trong mắt chỉ có tuyệt vọng và tê dại.

Cô ta đi đến bên cạnh mẹ tôi, đứng ngây ra đó.

Cuối cùng mẹ tôi cũng mở miệng: “Còn trở về làm gì?”

“Chị… bảo con về bên cạnh mẹ… mẹ, con vẫn là con gái mẹ…”

Mẹ tôi nghe vậy, ngây ra hồi lâu, sau đó liều mạng túm tóc mình mà gào khóc.

Đó là tiếng gào như dã thú bị thương.

Hiển nhiên, bà ta đã đoán được dụng ý của tôi.

Tôi muốn bọn họ đời đời kiếp kiếp ở bên nhau.

Đây là gông xiềng mà hai mẹ con bọn họ không thể thoát khỏi.

Nếu đã yêu nhau đến vậy, vậy thì cứ tiếp tục yêu cho tốt đi!

19

Nửa năm sau, tôi du ngoạn một vòng non sông gấm vóc rồi trở về nhà.

Chuyến du lịch này rất vui, tuy bản thân chỉ là một con ma, nhưng cũng thỏa mãn được ước nguyện bấy lâu nay.

Từng có vô số lần tôi hâm mộ Tô Mạn, hâm mộ cô ta kỳ nghỉ nào cũng có thể đi du lịch, hâm mộ cô ta luôn có người nhà đi chơi cùng.

Mà tôi thì chẳng có gì cả.

Bây giờ, không bị ràng buộc, ngược lại chơi được một trận thỏa thích.

Tôi ngân nga khúc hát trở về nhà, biệt thự đã được sửa sang lại, có người mới dọn vào ở.

Hiển nhiên, hai mẹ con kia đã sớm không còn ở đây.

Tôi tìm một phen trong thành phố, cuối cùng cũng tìm thấy bọn họ ở một bãi rác trong khu phố cũ.

Hai người họ đầu bù tóc rối, lưng còng gập xuống, một người kéo túi rác, một người đang lục thùng rác.

Bên cạnh có người chỉ trỏ bàn tán.

“Hai con điên kia lại đến nhặt rác ăn rồi, có tay có chân, làm gì chẳng được?”

“Là mẹ con nhỉ, cũng đáng thương thật, lần trước tôi vứt một túi phân, hai người họ tưởng là đồ tốt, tranh nhau cả buổi.”

“Thời buổi này mà còn sa sút thành cái dáng vẻ quỷ quái này, đúng là gặp quỷ rồi.”

Bởi vì giọng bọn họ rất lớn, truyền vào tai hai mẹ con kia.

Đặc biệt là ba chữ “gặp quỷ rồi”.

Tô Mạn dừng tay lục rác, bắt đầu run rẩy, sau đó cầm lấy một mảnh chai vỡ, quay đầu đâm về phía mẹ cô ta.

“Đều tại bà… đều tại bà… bà mẹ súc sinh!”

Cô ta gào thét, chửi mắng, mảnh chai vỡ dính đầy máu.

Mẹ cô ta lại không hề có phản ứng, ngược lại ánh mắt thất thần, vẻ mặt hoảng hốt nhìn về phía tôi.

Tôi đối mắt với bà ta, bà ta đột nhiên giơ tay vung vẩy: “Con gái ngoan… con gái ngoan…”

Tôi hiểu, bà ta sắp chết rồi.

Người sắp chết luôn có thể nhìn thấy một số thứ không nên nhìn thấy.

Ngay lúc này, bà ta dường như thật sự hối hận rồi, dưới ánh mắt đờ đẫn kia, có một sự khẩn cầu trào lên.

Khẩn cầu tôi đi qua, gọi bà ta một tiếng mẹ, hoặc ôm bà ta một cái.

Nhưng tôi chỉ hờ hững xoay người, đi vào bóng râm dưới ánh mặt trời.

Nắng quá, ma không thoải mái.

20

Lại ở lại dương gian thêm một khoảng thời gian, tôi cảm thấy oán khí đã tan hết.

Đêm đó, tôi liền đi theo đầu trâu mặt ngựa.

Đi đầu thai.

Mười tháng sau, trong một phòng sinh riêng, một bé gái chào đời.

Người mẹ yếu ớt mệt mỏi nhìn bé, đôi mắt cười cong thành vầng trăng non.

Bé gái cố sức mở mắt, ngây thơ nhìn mẹ của mình, đột nhiên cũng bật cười một tiếng.

Bé nhỏ xíu, chẳng hiểu gì cả, nhưng lại cứ thế cười.

Có lẽ là bởi vì, bé nhìn thấy tình yêu trong đôi mắt cong như trăng non của mẹ.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...