Phiên ngoại: Góc nhìn của Thẩm Nghiêu Xuyên
Tôi tên là Thẩm Nghiêu Xuyên.
Lớn hơn Hạ Lê ba tháng.
Từ khi có ký ức, tôi đã đặc biệt thích chơi cùng cô bé hàng xóm đáng yêu tên Hạ Lê.
Bố mẹ cô ấy thường xuyên không có nhà.
Lúc nào cũng giao cho bảo mẫu chăm sóc.
Tôi thường xuyên nhìn thấy cô ấy đứng sau lớp kính, dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn tôi và đám bạn nhỏ.
Mặc dù tôi không biết đó là cảm xúc gì.
Nhưng tôi không muốn nhìn thấy điều đó.
Vì thế tôi năn nỉ bố mẹ rất lâu.
Để họ chủ động nói chuyện với bố mẹ Hạ Lê.
Cho phép cô ấy thường xuyên đến nhà tôi chơi.
Sau đó chúng tôi dần thân thiết hơn.
Bố mẹ cô ấy cũng yên tâm hơn.
Không còn hạn chế thời gian và số lần cô ấy đến nhà tôi nữa.
Khoảng thời gian đó tôi thật sự rất vui.
Bởi vì tôi có thể luôn nhìn thấy nụ cười của Hạ Lê.
Lên cấp hai.
Ngày thi phân lớp, Hạ Lê bị sốt.
Thi không tốt.
Bị phân vào lớp khác tôi.
Hơn nữa còn cách rất xa.
Tôi rất không vui.
Nhưng hình như cô ấy chẳng nhận ra có gì không ổn.
Thế là tôi càng không vui hơn.
Rõ ràng tôi đối xử với Hạ Lê tốt như vậy.
Vậy mà ngay ngày đầu tiên phân lớp.
Cô ấy đã quen được bạn mới.
Quay đầu liền quên mất tôi.
Tôi giận dỗi cả buổi chiều.
Tan học còn lặng lẽ đi theo sau.
Nhìn cô ấy cùng bạn thân mới đi bộ về nhà.
Có lẽ từ khoảnh khắc đó.
Tôi đã nảy sinh lòng chiếm hữu với Hạ Lê.
Lên cấp ba.
Cuối cùng cô ấy cũng không còn học cùng lớp với người bạn kia nữa.
Mà nhờ sự nỗ lực của bản thân.
Hạ Lê thi đậu vào lớp trọng điểm giống tôi.
Chúng tôi lại trở thành bạn cùng bàn.
Tin đồn ở trường cấp ba lan truyền quá nhanh.
Hạ Lê lại rất xinh đẹp.
Từ góc nhìn của tôi.
Lúc nào cũng có rất nhiều người nhìn cô ấy.
Tôi cực kỳ khó chịu.
Mỗi lần tan học.
Tôi đều khoác vai người đó.
Sau đó dẫn người ta đến ngôi nhà chung của tôi và Hạ Lê chơi một vòng.
Kể từ đó.
Bọn họ không bao giờ đến gần Hạ Lê nữa.
Tôi vẫn luôn cho rằng mình không thích Hạ Lê.
Từ nhỏ đến lớn.
Tôi chưa từng thích người nào khác.
Đối với Hạ Lê.
Tôi chỉ đơn thuần có ham muốn bảo vệ mà thôi.
Lên đại học.
Người theo đuổi Hạ Lê càng nhiều hơn.
Tôi đề phòng mãi cũng không xuể.
Đều tại Hạ Lê quá xinh đẹp.
Tôi nghiến răng nghĩ như vậy.
Cho đến tối hôm đó.
Trong buổi tụ tập.
Hạ Lê uống say.
Tôi cũng uống say.
Lúc cô ấy nhìn tôi.
Đôi mắt dường như đang phát sáng.
Tôi không nhịn được hỏi cô ấy:
“Hạ Lê, anh có thể hôn em không?”
Hạ Lê gật đầu đồng ý.
Hóa ra cô ấy cũng xem tôi là người quan trọng nhất.
Sau khi tốt nghiệp.
Tôi sợ Hạ Lê đi làm.
Sẽ có càng nhiều người muốn theo đuổi cô ấy.
Vì vậy tôi cầu xin cô ấy kết hôn với mình.
Đám anh em đều nói tôi là người yêu não.
Tôi không phục:
“Rõ ràng là vì Hạ Lê xinh đẹp nên tôi mới ở rể cho cô ấy.”
“Nếu cô ấy không đẹp nữa chắc chắn tôi sẽ ly hôn!”
Đám anh em nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng khó diễn tả.
Trong lòng tôi hơi hoảng.
Ngoài cửa dường như có động tĩnh.
Nhưng tôi không có tâm trí để ý.
Ngày hôm sau trở về.
Hạ Lê vậy mà nổi mụn thật.
Mọi thứ đúng như lời tôi từng nói.
Nhưng tôi lại không cảm thấy cô ấy xấu.
Ngược lại.
Ngay cả khi nổi mụn.
Cô ấy vẫn đáng yêu như vậy.
Áp lực của cô ấy quá lớn.
Nên mới thành ra như thế.
Là một người chồng mẫu mực.
Tôi phải làm tốt vai trò hậu phương của mình.
Nhưng tại sao Hạ Lê lại đòi ly hôn với tôi?
Cuối cùng tôi đã hiểu.
Điều tôi khao khát.
Là sự quan tâm và tình yêu trọn vẹn của Hạ Lê.
Mà từ rất lâu trước đó.
Tôi cũng đã trao toàn bộ bản thân mình cho cô ấy.
Tôi thật ngốc.
Đến tận bây giờ mới hiểu được rằng mình yêu Hạ Lê.
Tôi yêu cô ấy.
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)