Ly Hôn Giữa Bão Tố/Chương 12C. 12
20px

Xem đi.

Cuối cùng vẫn là bộ lý lẽ ấy.

Đổ hết trách nhiệm lên đầu người phụ nữ vì “quá mạnh mẽ”, vì “không chăm lo gia đình”.

Tôi cất điện thoại đi.

Không nhìn anh nữa.

“Tôi không muốn thế nào cả.”

“Tôi chỉ muốn lấy lại những gì thuộc về mình.”

“Giữ lấy sự nghiệp mà tôi đã vất vả gây dựng.”

“Còn nhà họ Thẩm các người…”

Tôi dừng lại một chút.

Nhìn thẳng vào anh.

Chậm rãi nói từng chữ:

“Từ hôm nay trở đi.”

“Không còn liên quan gì đến tôi nữa.”

Tôi đi tới cửa.

Kéo cửa phòng ra.

Làm động tác tiễn khách.

“Anh có thể đi được rồi.”

“Lần sau nếu muốn nói chuyện, hãy mang theo luật sư của anh và bản thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị sẵn.”

“Nhưng điều khoản tốt nhất nên công bằng một chút.”

“Suy cho cùng…”

Tôi quay đầu lại.

Nở với anh một nụ cười không có lấy nửa phần nhiệt độ.

“Trong tay tôi có những gì.”

“Hiện giờ anh và mẹ anh hẳn cũng đã biết kha khá rồi.”

Thẩm Cảnh Thịnh đứng nguyên tại chỗ.

Lồng ngực phập phồng dữ dội.

Ánh mắt nhìn tôi chòng chọc.

Ánh mắt ấy quá phức tạp.

Có phẫn nộ.

Có nhục nhã.

Có sự tức tối vì tính toán thất bại.

Và còn có…

Một tia điên cuồng của kẻ bị dồn đến đường cùng.

Anh biết rõ.

Những thứ tôi đang nắm trong tay.

Một khi thật sự xé toang mọi thể diện mà tung ra ngoài.

Đủ để khiến anh thân bại danh liệt.

Đủ để khiến cơ nghiệp vốn đã lung lay của nhà họ Thẩm càng thêm sụp đổ.

Cũng đủ để biến “cháu nội bảo bối” và “con dâu mới” mà Tần Ngọc Phương ngày đêm mong ngóng thành một trò cười lớn.

Cuối cùng.

Anh không nói thêm lời nào.

Chộp lấy chiếc áo vest.

Loạng choạng lao ra khỏi cửa.

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại.

Tôi tựa lưng vào cánh cửa.

Chậm rãi trượt xuống sàn nhà.

Sự cứng rắn và bình tĩnh ban nãy giống như bị ai đó rút sạch.

Tim đập dữ dội trong lồng ngực.

Hai bàn tay cũng khẽ run lên.

Vạch mặt rồi.

Bước này cuối cùng cũng đã đi tới.

Không có cảm giác hả hê như trong tưởng tượng.

Chỉ có sự mệt mỏi và lạnh lẽo ngấm tận xương tủy.

Tôi biết.

Thẩm Cảnh Thịnh sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Tần Ngọc Phương lại càng không.

Bọn họ chỉ càng điên cuồng phản công hơn.

Cuộc đấu phía sau.

Sẽ trần trụi hơn.

Nguy hiểm hơn.

Tôi ngồi trên sàn.

Hít sâu vài hơi.

Ép bản thân bình tĩnh trở lại.

Còn quá nhiều việc phải làm.

Chuỗi chứng cứ cần được củng cố vững chắc hơn.

Tình hình tài chính cần được làm rõ hơn.

Những mũi tên ngầm bên trong Vân Xu Tư Bản cần đề phòng.

Bên phía luật sư Lương Cẩn cũng cần xây dựng kế hoạch chi tiết hơn nữa.

Không biết đã qua bao lâu.

Điện thoại rung lên.

Không phải Thẩm Cảnh Thịnh.

Anh vẫn còn nằm trong danh sách đen.

Đó là một số điện thoại lạ trong thành phố.

Tôi nhìn dãy số ấy.

Trực giác mách bảo rằng sẽ không có chuyện gì tốt đẹp.

Do dự vài giây.

Tôi vẫn nhấn nút nghe.

Người lên tiếng ở đầu dây bên kia không phải tiếng gào thét hay đe dọa như tôi dự đoán.

Mà là giọng của Tần Ngọc Phương.

Không còn vẻ từ ái giả tạo trong bữa tiệc mừng thọ.

Cũng không còn kiểu trách móc đạo mạo trong tin nhắn.

Chỉ còn lại sự lạnh lẽo như băng.

Mang theo cảm giác bố thí từ trên cao nhìn xuống.

“Tô Huệ Ngôn.”

Bà ta gọi cả họ lẫn tên tôi.

Từng chữ đều được nhấn rất rõ.

“Cảnh Thịnh đã đi tìm cô rồi chứ?”

“Những gì cần nói, chắc nó cũng nói hết rồi.”

“Tôi biết bây giờ trong tay cô có chút đồ.”

“Cho nên cảm thấy có thể uy hiếp được chúng tôi.”

Bà ta dừng lại một chút.

Như muốn cho tôi thời gian tiêu hóa.

Sau đó dùng giọng điệu như đang tuyên bố một sự thật đã được định đoạt.

Chậm rãi nói:

“Ra điều kiện đi.”

“Thế nào cô mới chịu ký đơn ly hôn.”

“Và cam đoan không tung những thứ linh tinh kia ra ngoài?”

“Đứa bé trong bụng Lâm Mạt đã hơn ba tháng rồi.”

“Là con trai.”

“Trưởng tôn của nhà họ Thẩm chúng tôi không thể chờ.”

“Cũng không thể mất mặt.”

“Cô chủ động một chút.”

“Rời đi trong thể diện.”

“Những gì nên cho cô, nhà họ Thẩm sẽ không thiếu một đồng.”

“Nhưng nếu cô nhất quyết xé rách mặt mũi…”

Giọng bà ta đột nhiên trở nên sắc lạnh.

Mang theo sự tàn nhẫn không hề che giấu.

“Cô cho rằng điều tra được khoản nợ tám triệu của Cảnh Thịnh.”

“Điều tra được dự án đó.”

“Là có thể dọa được chúng tôi sao?”

“Tôi nói cho cô biết.”

“Những cái gọi là chứng cứ của cô.”

“Chỉ cần tôi muốn.”

“Bất cứ lúc nào cũng có thể biến thành giấy lộn.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...