Ly Hôn Giữa Bão Tố/Chương 20C. 20
20px

“Tuy nhiên, trước khi rời đi, tôi có vài lời muốn nói riêng với Tần Ngọc Phương và Thẩm Cảnh Thịnh.”

Tôi nhìn sang Lưu Chí Nhân và Lương Cẩn.

“Hai vị luật sư, có thể cho chúng tôi năm phút được không?”

Lưu Chí Nhân nhìn sang Thẩm Cảnh Thịnh và Tần Ngọc Phương.

Tần Ngọc Phương do dự một chút rồi gật đầu.

Lương Cẩn nhìn tôi bằng ánh mắt dò hỏi.

Tôi khẽ gật đầu ra hiệu cô ấy yên tâm.

Hai vị luật sư tạm thời rời khỏi phòng họp.

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại.

Không khí trong phòng họp như đông cứng.

Tôi bước đến trước mặt Tần Ngọc Phương.

Từ trên cao nhìn xuống bà ta.

“Tần Ngọc Phương.”

Lần đầu tiên tôi gọi thẳng cả họ lẫn tên của bà ta.

Không mang theo bất kỳ cách xưng hô nào.

“Bà cho người tới khu chung cư của bố mẹ tôi?”

Đồng tử của Tần Ngọc Phương co rút lại.

Nhưng bà ta vẫn cứng miệng:

“Tôi không biết cô đang nói gì!”

“Không biết?”

Tôi cười lạnh, lấy điện thoại ra, mở tin nhắn Trần sư huynh vừa gửi tới trước đó, đã che đi phần phương thức xử lý cụ thể, rồi đưa màn hình cho bà ta xem.

“Có cần tôi nói cho bà biết hai người mà chú Phùng của bà cử tới trông như thế nào, lái xe gì, mấy giờ xuất hiện ở đâu không?”

Sắc mặt của Tần Ngọc Phương và Thẩm Cảnh Thịnh lập tức thay đổi hoàn toàn.

Thẩm Cảnh Thịnh kinh hãi nhìn mẹ mình:

“Mẹ! Mẹ thật sự cho người đi…?”

“Con câm miệng!”

Tần Ngọc Phương quát lớn ngắt lời con trai.

Bà ta quay đầu lại nhìn chằm chằm vào tôi.

Lồng ngực phập phồng dữ dội.

“Tô Huệ Ngôn, cô thật có bản lĩnh!”

“Đến chuyện này mà cũng điều tra ra được!”

“Rốt cuộc cô muốn thế nào?”

“Tôi không muốn thế nào cả.”

Tôi cất điện thoại đi.

Từng chữ từng chữ một.

Giọng nói bị tôi đè xuống rất thấp, nhưng lại mang theo sức ép khiến người ta lạnh sống lưng.

“Tôi chỉ muốn nói cho bà biết.”

“Tần Ngọc Phương.”

“Bà dám động vào bố mẹ tôi một chút, tôi sẽ tống con trai bà vào tù, sẽ khiến nhà họ Thẩm mục nát hoàn toàn.”

“Bà thật sự nghĩ quen biết vài kẻ giang hồ là có thể muốn làm gì thì làm sao?”

“Tôi nói cho bà biết.”

“Kẻ chân trần không sợ người đi giày, đó là chuyện trước đây.”

“Bây giờ tôi, Tô Huệ Ngôn, đi giày cao gót nạm kim cương.”

“Muốn giẫm chết đám chuột cống như các người còn dễ hơn nhiều.

“Phùng nào đó vừa mới được thả ra, chắc không muốn lại quay vào chứ?”

“Còn công ty cho vay tín dụng nhỏ của em trai bà, Tần Ngọc Sơn, có sạch sẽ không?”

“Có cần tôi tìm người điều tra kỹ càng một chút không?”

Sắc mặt Tần Ngọc Phương từ trắng chuyển sang xanh.

Từ xanh chuyển sang xám.

Môi bà ta run rẩy.

Ngón tay chỉ thẳng vào tôi.

“Cô… cô đang uy hiếp tôi?!”

“Người uy hiếp là bà!”

Tôi tiến lên một bước.

Khí thế sắc bén bức người.

“Tôi nói lần cuối cùng.”

“Điều kiện của tôi, không sửa dù chỉ một chữ!”

“Trong vòng ba ngày, tôi phải nhìn thấy Vân Xu Tư Bản được dọn dẹp sạch sẽ.”

“Phải nhìn thấy bản dự thảo thỏa thuận ly hôn có chữ ký của Thẩm Cảnh Thịnh và đáp ứng toàn bộ yêu cầu của tôi.”

“Nếu không…”

“Tự gánh lấy hậu quả.”

Nói xong, tôi không nhìn thêm sắc mặt thảm hại của hai mẹ con họ nữa.

Tôi xoay người mở cửa phòng họp.

Nhìn Lương Cẩn đang chờ bên ngoài.

“Luật sư Lương, chúng ta đi thôi.”

Ra khỏi khách sạn.

Gió đêm thổi lên mặt mang theo hơi lạnh.

Ngồi vào trong xe.

Tôi mới nhận ra đôi tay mình đang khẽ run.

Không phải vì sợ.

Mà là vì phẫn nộ.

Vì nghĩ lại vẫn thấy lạnh người.

Cũng là cảm giác kiệt sức sau khi liều mạng mặc cả với hổ dữ rồi còn sống sót bước ra.

Lương Cẩn lên xe sau đó.

Lo lắng nhìn tôi.

“Cô Tô, cô không sao chứ?”

“Vừa rồi…”

“Tôi không sao.”

Tôi cài dây an toàn.

Hít sâu một hơi.

“Tôi đã đưa ra tối hậu thư cho họ.”

“Luật sư Lương, tiếp theo phải làm phiền cô rồi.”

“Tôi đoán họ sẽ sớm có phản ứng.”

“Hoặc chó cùng rứt giậu.”

“Hoặc… buộc phải cúi đầu.”

“Tôi hiểu.”

Lương Cẩn gật đầu.

“Tôi sẽ chuẩn bị sẵn mọi thứ.”

“Bản thân cô nhất định phải cẩn thận.”

“Vâng.”

Tôi khởi động xe.

Tôi biết mình đã ép Tần Ngọc Phương đến đường cùng.

Loại người như bà ta.

Hoặc hoàn toàn nhận thua.

Hoặc sẽ tung ra đòn phản công điên cuồng hơn nữa.

Bốn mươi tám giờ sau khi tối hậu thư được đưa ra là quãng thời gian dài nhất và căng thẳng nhất trong cuộc đời tôi.

Tôi yêu cầu Trần sư huynh tăng thêm người bảo vệ bố mẹ.

Bản thân cũng hạn chế ra ngoài.

Ngay cả khi phải ra ngoài, tôi cũng đặc biệt chú ý đến mọi thứ xung quanh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...