Ly Hôn Giữa Bão Tố/Chương 23C. 23
20px

Khoản nợ của Thẩm Cảnh Thịnh cũng bị tách biệt hoàn toàn.

Mặc dù tôi biết đó có thể là một quả bom hẹn giờ.

Nhưng ít nhất trên phương diện pháp luật, nó đã không còn liên quan tới tôi nữa.

“Cô Tô, anh Thẩm.”

“Nếu không còn ý kiến gì khác, chúng ta có thể chốt bản dự thảo này.”

“Mỗi bên mang về xem lại.”

“Sau đó thống nhất thời gian chính thức ký kết.”

Lưu Chí Nhân lên tiếng.

Trong giọng nói mang theo chút mệt mỏi.

Thẩm Cảnh Thịnh cúi đầu.

Giọng khàn đặc.

“Tôi không có ý kiến.”

“Tôi có một câu hỏi cuối cùng.”

Tôi lên tiếng.

Nhìn thẳng vào Thẩm Cảnh Thịnh.

“Sau khi thỏa thuận có hiệu lực.”

“Anh và Lâm Mạt, cùng đứa bé đó, định thế nào?”

Cơ thể Thẩm Cảnh Thịnh cứng lại.

Anh ta ngẩng đầu.

Ánh mắt né tránh.

Mang theo sự suy sụp và mờ mịt.

“…Tôi vẫn chưa biết.”

Lưu Chí Nhân ho khan một tiếng.

“Cô Tô, chuyện này hình như không còn liên quan tới bản thân thỏa thuận ly hôn nữa.”

“Tôi chỉ tò mò thôi.”

Tôi thản nhiên đáp.

Nhưng ánh mắt lại chuyển sang Lưu Chí Nhân.

“Luật sư Lưu, với tư cách một người làm nghề chuyên nghiệp, ông nên nhắc nhở thân chủ của mình.”

“Con ngoài giá thú cũng có đầy đủ quyền lợi theo quy định của pháp luật.”

“Đương nhiên.”

“Đó là chuyện giữa anh ta và cô Lâm rồi.”

Tôi đứng dậy.

Nói với Lương Cẩn:

“Luật sư Lương, chúng ta đi thôi.”

“Bản dự thảo tôi đã xem qua rồi.”

“Những chi tiết còn lại phiền cô kiểm tra giúp tôi.”

“Nếu không có vấn đề gì thì sớm sắp xếp ký kết.”

Rời khỏi văn phòng luật sư.

Ngồi vào trong xe.

Lương Cẩn mới thở phào nhẹ nhõm.

“Cũng xem như thuận lợi.”

“Còn tốt hơn chúng ta dự đoán.”

“Có lẽ đối phương thật sự bị những thứ trong tay chúng ta dọa sợ.”

“Đặc biệt là lúc cô nhắc tới quyền lợi của con ngoài giá thú.”

“Sắc mặt của Lưu Chí Nhân thay đổi hẳn.”

“Có lẽ ông ta cũng không muốn sau này Thẩm Cảnh Thịnh lại tiếp tục gây thêm rắc rối vì tiền cấp dưỡng hay chuyện đứa trẻ.”

“Có lẽ vậy.”

Tôi nhìn dòng xe cộ và cảnh phố xá lướt qua ngoài cửa sổ.

Trong lòng không có bao nhiêu vui vẻ.

Chỉ còn cảm giác mệt mỏi và trống rỗng sau khi mọi thứ cuối cùng cũng lắng xuống.

Thế nhưng.

Cả tôi và Lương Cẩn đều đã đánh giá thấp sự điên cuồng của Tần Ngọc Phương.

Cũng đánh giá thấp sự không cam lòng của một người phụ nữ khác trong chuyện này.

Ngay tối hôm trước khi chúng tôi chuẩn bị sắp xếp buổi ký kết chính thức.

Tôi nhận được một cuộc điện thoại ngoài dự liệu.

Người gọi đến là…

Lâm Mạt.

Tôi do dự một lát.

Cuối cùng vẫn bắt máy.

Tôi muốn nghe xem.

Vào lúc này.

Cô ta còn muốn nói gì nữa.

Đầu dây bên kia.

Giọng nói của Lâm Mạt đã không còn vẻ mềm mại yếu đuối như trong trí nhớ hay trên ảnh.

Mà mang theo sự gấp gáp, sắc nhọn.

Thậm chí có chút cuồng loạn.

“Tô Huệ Ngôn!”

“Là cô đúng không?”

“Là cô ép anh Cảnh Thịnh ký cái thỏa thuận rác rưởi đó đúng không?!”

Vừa mở miệng đã là chất vấn.

“Cô Lâm.”

“Thỏa thuận là do anh Cảnh Thịnh của cô tự nguyện đồng ý ký.”

“Có vấn đề gì thì cô đi tìm anh ta.”

Tôi lạnh nhạt đáp.

“Cô bớt giả vờ đi!”

“Đều là tại cô cả!”

“Nếu không phải cô cứ bám mãi vào mấy chuyện đó không buông, anh Cảnh Thịnh sao có thể đồng ý giao hết căn nhà cho cô!”

“Vốn dĩ phải có một phần của con tôi trong đó!”

“Bây giờ tôi đang mang thai con trai của anh ấy, thế mà các người lại chia hết tài sản đi!”

“Sau này tôi và con phải sống thế nào đây?!”

Giọng của Lâm Mạt mang theo tiếng nức nở.

Nhưng nhiều hơn là sự tức giận và lòng tham không hề che giấu.

Tôi tức đến bật cười.

“Con của cô?”

“Cô Lâm, con của cô và Thẩm Cảnh Thịnh dựa vào đâu mà được chia tài sản của tôi?”

“Khi tôi và anh Cảnh Thịnh của cô còn chưa ly hôn, hai người đã ở bên nhau rồi mang thai.”

“Bây giờ lại chạy tới chất vấn vì sao không có phần của mình?”

“Về pháp luật hay đạo đức, cô đều chẳng chiếm được bên nào cả.”

“Tôi mặc kệ!”

“Trong bụng tôi là trưởng tôn của nhà họ Thẩm!”

“Dì Tần đã nói rồi!”

“Tất cả mọi thứ của nhà họ Thẩm sau này đều là của đứa bé này!”

“Bây giờ cô lấy hết nhà cửa và tiền bạc đi rồi!”

“Tôi và con phải làm sao đây?”

“Dì Tần bây giờ cũng không nghe điện thoại của tôi nữa!”

“Anh Cảnh Thịnh cũng tránh mặt tôi!”

“Các người đều cùng một giuộc!”

“Lừa tôi!”

“Lợi dụng tôi xong là muốn đá tôi đi!”

Giọng Lâm Mạt càng lúc càng kích động.

Lời nói bắt đầu lộn xộn, không còn logic.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...