Lương Cẩn phân tích.
“Một năm, thậm chí lâu hơn đều có khả năng.”
“Nhưng chứng cứ của chúng ta tương đối có lợi.”
“Đặc biệt là lỗi của Thẩm Cảnh Thịnh rất rõ ràng.”
“Hơn nữa hai bên đã từng đạt được bản dự thảo thỏa thuận cơ bản thống nhất.”
“Đây sẽ là bằng chứng rất mạnh trước tòa.”
“Chứng minh các điều kiện ly hôn và phương án phân chia tài sản là ý chí chân thực của cả hai bên.”
“Thông thường thẩm phán sẽ có xu hướng tôn trọng những nội dung mà hai bên đã từng thống nhất.”
“Chỉ là quá trình sẽ tốn nhiều thời gian và công sức hơn.”
Tôi gật đầu.
Tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý.
Cuộc chiến này.
Một khi đã bắt đầu.
Thì phải đánh đến cùng.
Bất kể họ còn giở trò gì nữa.
Hai ngày tiếp theo.
Mọi thứ đều yên bình bất thường.
Thẩm Cảnh Thịnh không dùng số mới để quấy rối tôi nữa.
Phía Lưu Chí Nhân cũng không có thêm tin tức nào.
Tôi vẫn không hề thả lỏng cảnh giác.
Tiếp tục để Trần sư huynh theo dõi động thái của mẹ con Tần Ngọc Phương và Lâm Mạt.
Phía Trần sư huynh phản hồi.
Tần Ngọc Phương đúng là đang nằm viện.
Nhưng là phòng VIP của một bệnh viện tư nhân.
Người tới thăm không nhiều.
Tình hình cụ thể vẫn chưa rõ.
Còn Thẩm Cảnh Thịnh thì phần lớn thời gian đều ở bệnh viện chăm sóc bà ta.
Về phần Lâm Mạt.
Nghe nói cô ta đã tới tìm Thẩm Cảnh Thịnh vài lần.
Nhưng đều bị chặn lại gần bệnh viện.
Hai bên xảy ra tranh cãi khá khó coi.
Sau đó thì không còn động tĩnh gì nữa.
Chiều thứ Năm.
Tôi nhận được điện thoại từ Lưu Chí Nhân.
Giọng ông ta nghe có vẻ mệt mỏi.
Cũng có chút bất lực.
“Cô Tô.”
“Tôi đã trao đổi với anh Thẩm.”
“Tình trạng của mẹ anh ấy đã ổn định hơn một chút.”
“Nhưng vẫn cần tiếp tục theo dõi.”
“Anh Thẩm đồng ý.”
“Sáng mai mười giờ sẽ gặp nhau trước cửa Cục Dân chính để làm thủ tục.”
“Chắc chắn chứ?”
Tôi truy hỏi.
“Chính miệng anh ấy đã đồng ý.”
Lưu Chí Nhân khẳng định.
“Tôi cũng sẽ đi cùng.”
“Hy vọng cô Tô và luật sư Lương đến đúng giờ.”
“Được.”
Sau khi cúp máy.
Tôi không hề cảm thấy nhẹ nhõm.
Trực giác mách bảo tôi.
Mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy.
Tần Ngọc Phương mất công diễn một màn kịch lớn như thế.
Lẽ nào chỉ để kéo dài vài ngày?
Điều đó không giống phong cách của bà ta.
Sáng hôm sau.
Chín giờ năm mươi phút.
Tôi và Lương Cẩn đã tới trước cửa Cục Dân chính.
Ánh nắng đầu xuân rất đẹp.
Nhưng gió thổi tới vẫn mang theo chút lạnh.
Trước cửa Cục Dân chính người qua kẻ lại không ngớt.
Có những đôi tình nhân ôm sát nhau đến đăng ký kết hôn.
Cũng có những cặp nam nữ mặt lạnh như người xa lạ đến làm thủ tục ly hôn.
Chúng tôi đợi mười phút.
Thẩm Cảnh Thịnh và Lưu Chí Nhân vẫn không xuất hiện.
Gọi điện cho Lưu Chí Nhân.
Không ai bắt máy.
Gọi vào số điện thoại mà Thẩm Cảnh Thịnh từng gửi tin nhắn MMS trước đó.
Máy đã tắt.
Một cảm giác bất an dần bao trùm lấy tôi.
Mười lăm phút nữa trôi qua.
Vẫn không thấy bóng dáng họ.
Sắc mặt Lương Cẩn cũng trở nên nặng nề.
“Chẳng lẽ họ lại đổi ý rồi?”
Đúng lúc đó.
Điện thoại của tôi đổ chuông.
Là một số điện thoại bàn trong nội thành.
Tôi nhấc máy.
“Xin hỏi có phải cô Tô Huệ Ngôn không?” Một giọng nữ xa lạ vang lên, nghe giống nhân viên lễ tân của một văn phòng nào đó.
“Là tôi.”
“Xin chào, đây là khoa nội trú của Bệnh viện Minh Đức. Có một cô tên là Lâm Mạt, tự xưng là bạn của cô. Hiện tại cô ấy đang ở trước cửa phòng phẫu thuật khoa Sản, cảm xúc vô cùng kích động, nói rằng có chuyện cực kỳ quan trọng nhất định phải gặp cô ngay lập tức, nếu không sẽ làm hại bản thân. Chúng tôi không khuyên nổi cô ấy, mà cô ấy chỉ cung cấp phương thức liên lạc của cô… Cô xem có thể tới đây một chuyến được không? Hoặc giúp liên lạc với người nhà của cô ấy?”
Lâm Mạt?
Ở trước phòng phẫu thuật khoa Sản?
Làm hại bản thân?
Trong đầu tôi lập tức hiện lên vô số suy nghĩ.
Cô ta làm sao vậy?
Đứa bé xảy ra chuyện rồi?
Hay là…
Cô ta muốn dùng cách này ép Thẩm Cảnh Thịnh hoặc Tần Ngọc Phương xuất hiện?
Thậm chí còn muốn dụ tôi tới đó để giở trò gì khác?
“Tôi không thân với cô ấy, cũng không biết cách liên lạc với người nhà của cô ấy.”
Tôi thử từ chối.
“Nhưng cô Tô à, trạng thái hiện tại của cô ấy thật sự rất tệ, cứ liên tục khóc gọi tên cô, nói rằng chỉ có cô mới giúp được cô ấy… Chúng tôi cũng rất khó xử, lỡ thật sự xảy ra chuyện gì…”
Giọng y tá đầy sốt ruột.
Chaporia
Bình Luận (0)